⬅ Trước Tiếp ➡
 
“…” Niên Tiểu Mộ giật mình, rất nhanh liền hiểu được ý của anh.
 
Lúc Phương Chân Y đến là thời gian làm việc của cô, nếu xảy ra vấn đề, mà không tìm thấy chứng cứ chứng minh ai sai, thì người phải chịu trách nhiệm sẽ chỉ là cô.
 
“Tôi hỏi cô một lần nữa, cô có chứng cứ chứng minh mình trong sạch không?”
 
Dư Việt Hàn khẽ hé môi, thái độ lạnh lùng, giống như lần đầu tiên cô nhìn thấy anh.
 
Cao cao tại thượng, bất kể ai cũng không thể tiếp cận.
 
Không chỉ Niên Tiểu Mộ khiếp sợ, đến ngay cả trợ lý luôn đi theo anh cũng không hiểu.
 
Anh ta tưởng cậu chủ sẽ ra mặt giúp Niên Tiểu Mộ.
 
Nhưng dáng vẻ này, hình như có chỗ nào không đúng cho lắm…
 
Dư Việt Hàn đứng lên khỏi sô pha, một tay đút vào túi quần, dáng vẻ tùy ý, khiến khuôn mặt hoàn mỹ của anh có thêm một phần tà mị.
 
Đôi mắt đen bình tĩnh nhìn Niên Tiểu Mộ, đáy mắt lộ ra tia sáng cô không hiểu.
 
“Cô bị đuổi việc.”
 
Dứt lời, xoay người liền chuẩn bị rời đi.
 
“Dư Việt Hàn, tôi không phục!”
 

Niên Tiểu Mộ, cô điên rồi!
 
Niên Tiểu Mộ chỉ dại ra vài giây liền lấy lại tinh thần, nhìn về phía anh, buột miệng thốt lên.
 
Chỉ có sáu chữ đơn giản khiến mọi người trong phòng khách đều hít một ngụm khí lạnh!
 
Cô ăn gan hùm mật gấu rồi sao?
 
Lại dám gọi thẳng tên cậu chủ, còn dùng giọng điệu kiểu này…
 
Ánh mắt mọi người xung quanh nhìn về phía Niên Tiểu Mộ đều lộ ra vẻ đồng tình, giống như đã nhìn thấy kết cục cô bị người ta ném ra khỏi cửa biệt thự.
 
Niên Tiểu Mộ thực sự là giận quá nên mất khôn.
 
Đến khi chú ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh, cô mới ý thức được mình vừa làm cái gì.
 
⬅ Trước Tiếp ➡