Tâm trạng Tiểu Liêu như cỏ khô gặp mưa rào, tràn đầy hy vọng, không chút suy nghĩ mà tiết lộ hành tung của Sương Tự
"Sếp nhỏ của chúng tôi đi đưa canh gừng cho anh trai cô ấy rồi."
Nghe Tiểu Liêu vui vẻ nói quá trình ký kết rất thuận lợi, tâm trạng nặng trĩu như mây đen của Sương Tự mới nhẹ nhõm hơn một chút.
Thư Dương sờ lên mặt cô "Sao sắc mặt em trắng thế, cũng bị sốt à?"
"Không có." Sương Tự nói, "Có thể em trời sinh da trắng thôi."
"Điêu " Thư Dương không chút nể nang mà vạch trần, "Gen tốt thì ghê gớm lắm hả."
"Đúng vậy." Sương Tự cãi lại vài câu với cô ấy, cười lên, sắc mặt trông mới khá hơn một chút.
Đuổi Thư Dương về bệnh viện, cô bắt đầu bắt tay vào xử lý việc tuyển dụng.
Người bên bộ phận kỹ thuật đều là do Thư Dương dẫn đến, lúc hai bên đối tác chia tay, phần lớn đều chọn đứng về phía cô ấy.
Những người Trần Phái Nhiên mang đi là tầng lớp quản lý và nhân viên hành chính của Phi Tuyết, đối với một công ty công nghệ mà nói, hành chính quản lý là da thịt, tuy rằng mất đi thì nguyên khí bị tổn thương nặng nề, nhưng khung xương thật sự vẫn còn, vẫn còn khả năng hồi sinh.
Chỉ là muốn khôi phục công việc bình thường, lấp đầy những vị trí trống là điều bắt buộc.
Bận rộn cả một ngày, sau khi tan tầm Tiểu Liêu và một cô gái khác thương lượng cùng nhau đi chung xe về nhà, thấy Sương Tự vẫn còn ở văn phòng, liền ghé đầu vào hỏi "Sếp nhỏ, chị còn chưa về sao?”
"Lát nữa sẽ về."
"Tôi thấy trời này lát nữa sẽ mưa đấy, chị về sớm thì hơn."
Sương Tự quay đầu nhìn ra ngoài, lúc này mới phát hiện trời đã thật sự u ám.
Nhưng vừa nghĩ đến nhà họ Thẩm, nghĩ đến Phó Vân, lòng cô lại chìm xuống đáy vực, bị nước biển dội ngược vào, mãi không thể nào nổi lên được.
Không muốn về nhà, chi bằng tìm một quán bar để uống rượụ
Trong quán bar "Đêm Xanh" nhạc inh tai, những đôi nam nữ ăn mặc mát mẻ lắc lư điên cuồng trên sàn nhảy, cô gọi một ly cocktail đặc biệt, ngồi ở quầy bar.
Tay nghề của anh chàng pha chế rượu này chẳng ra gì, khó uống kinh khủng, nhưng cô vẫn gọi thêm ly thứ hai.
Đang uống thì có hai người đàn ông đi tới, một trái một phải ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt nhìn cô đầy lộ liễu "Người đẹp, sao lại uống rượu một mình thế này?"
Một mùi nước hoa cổ điển nồng nặc và tục tĩu xộc vào mũi, Sương Tự chẳng thèm để ý, uống cạn ly rượu trong ly, từ trong túi xách lấy ra một tờ tiền đặt xuống dưới ly rồi đẩy lại, nhảy khỏi ghế cao chân chuẩn bị rời đi.
"Ê, đừng vội thế chứ." Người đàn ông đưa tay ra ngăn cô lại, không biết là vô tình hay cố ý mà khoe ra chiếc đồng hồ Rolex vàng trên cổ tay, "Gặp được nhau cũng là có duyên, tôi mời cô một ly, làm quen nhau chút chứ nhỉ."
Sương Tự vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, đường đi lại bị hai người bọn họ chặn kín mít, càng thêm mất kiên nhẫn "Không thấy duyên mà chỉ thấy phân thôi."
Người đàn ông mặt mày xám xịt, rất nhanh lại giả bộ thoải mái cười ha ha với đồng bọn "Cũng cá tính đấy chứ."
"Tôi thích kiểu con gái nhỏ nhắn cay độc này, đủ chất, cùng chơi đùa một chút không?"
Vừa nói tay đã muốn đặt lên vai Sương Tự.
Cô nghiêng đầu, đôi mày xinh đẹp rực rỡ mang theo vẻ lạnh lẽo "Tốt nhất là anh đừng chạm vào tôi."
"Hôm nay tôi chạm vào thì sao nào?" Gã đàn ông căn bản không để lời đe dọa của cô vào mắt.
Anh chàng pha chế rượu thấy không xong bèn nói một câu "Anh bạn, ức hiếp con gái nhà người ta thì không hay đâụ"
"Liên quan gì đến mày "
Lòng hiếu chiến của anh ta bị kích thích, đưa tay muốn lôi kéo Sương Tự, giữa chừng bị một bàn tay chắn ngang hông chặn lại.