⬅ Trước Tiếp ➡
Có người ngược lại đặt tay lên vai anh ta, cười nói rất thân thiết "Muốn chơi thì chơi với tôi nè. Tìm em gái tôi làm gì?"
Hai người vừa rồi còn ngang tàng hống hách, vừa nhìn thấy Nhạc Tử Phong thì lập tức khúm núm như chó thấy chủ, giọng điệu cũng ỉu xìu "Nhạc thiếu gia, trùng hợp vậy, đây là em gái của anh sao?"
Nhạc Tử Phong ở đây, vậy Thẩm duật cũng ở đây sao?
Sương Tự theo bản năng nhìn về phía sau anh ta, Tả Chung và mấy người khác thì có mặt, nhưng không thấy Thẩm duật đâụ
Cuối đám đông, Hạ Đình Châu nhàn nhã dựa vào lan can, hai tay đút túi quần, miệng ngậm kẹo cao su, lơ đễnh nhìn bên này.
Ánh đèn nhấp nháy biến ảo chiếu vào những người đang nhảy múa cuồng nhiệt trong sàn nhảy trông như một đám yêu ma quỷ quái, sống mũi cao thẳng của anh ngăn cách ánh sáng và bóng tối, trên mặt là vẻ thờ ơ không liên quan.
Nhìn thấy biểu cảm này của anh là Sương Tự biết, hôm nay nếu đám người Nhạc Tử Phong không có mặt ở đó, Hạ Đình Châu sẽ không để ý đến chuyện này đâụ
Nhạc Tử Phong cười híp mắt "Đây đương nhiên không phải là em gái tôi. Em gái tôi mới bảy tuổi."
Hai người kia rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.
Nhà họ Nhạc ở Yến Thành, nếu đắc tội thì hôm nay ăn không hết còn phải gói mang về.
Còn chưa kịp thở hết thì nụ cười của Nhạc Tử Phong vụt tắt, vẻ mặt vừa rồi còn hiền lành như Phật Di Lặc trong nháy mắt đã lạnh như Diêm Vương, tay vỗ nhẹ vào mặt người kia mấy cái "Đây là em gái cưng của Thẩm công tử, lần sau khôn hồn thì để ý, chạm vào một sợi tóc của cô ấy thôi, tao chặt đứt mười ngón tay của mày không thương tiếc."
Hai người kia sợ hãi liên tục xin lỗi, cúi đầu lia lịa với Sương Tự "Cô Thẩm, là chúng tôi mắt chó không nhìn thấy núi Thái Sơn, chúng tôi chỉ thấy cô uống rượu một mình ở đây, sợ cô đơn..."
Lời xin lỗi này cũng chẳng biết là xin lỗi ai, dù sao thì Sương Tự cũng không mang họ Thẩm.
"Cô đơn cái đầu nhà mày " Nhạc Tử Phong trực tiếp vẫy tay gọi bảo vệ "Lôi hai thằng này vào nhà vệ sinh nam đánh một trận cho tao Nhìn cái bộ dạng mày gian mắt chuột của chúng nó là phát ghét, trên đầu đội hai cái lỗ, mẹ nó không mọc con ngươi hay sao mà đui mù thế "
Hai người kia còn đang cầu xin tha thứ "Nhạc thiếu gia, đừng mà Chúng ta còn từng uống rượu với nhau mà..."
Nhạc Tử Phong hung dữ nói "Đánh chết cho tao Không chết được thì thôi. Chết thật thì tính là của Thẩm duật "
Dọn dẹp xong đám người, Nhạc Tử Phong lại khôi phục bộ dạng cà lơ phất phơ "Em gái sao lại ở đây một mình thế này, tự uống rượu buồn chán vậy, nào, đi với anh lên trên chơi đi."
Sương Tự lập tức lắc đầu từ chối "Không cần đâu, tôi đang định đi..."
Lời còn chưa dứt, Nhạc Tử Phong không nói hai lời đã kéo cô lên lầụ
"Hôm nay anh trai em không có ở đây, anh không thể để em uống rượu một mình ở đây được. Ở đây có rất nhiều kẻ xấu, nếu có kẻ bắt nạt em, anh trai em mà biết được thì sẽ giận anh mất.”
Tả Chung nói "Đây là địa bàn của Nhạc Tử Phong, nếu em bị người ta ức hiếp ở đây, nói không chừng anh trai em còn xé xác cậu ta ra ấy chứ."
Nghe thấy Thẩm duật không đến, Sương Tự mới từ bỏ ý định phản kháng mà đi theo anh ta lên lầụ
Một đám người vừa nói vừa đi lên, trên cầu thang trải thảm, ánh sáng tối tăm đến mức chẳng nhìn rõ gì. Không biết là nếp gấp của thảm hay là tàn thuốc của ai đốt thủng một lỗ, giày cao gót của Sương Tự bị vướng vào thảm.
Chân bị vướng víu, bước chân đang đi lên liền trượt xuống một bước, lúc rơi xuống thì đạp lên chân ai đó.
Chỉ nghe thấy phía sau có người khẽ tặc lưỡi một tiếng, cô lập tức xin lỗi "Xin..."
⬅ Trước Tiếp ➡