Chương 20
Cậu ấy khôn khéo mỉm cười "Là một vị tiên sinh rất điển trai, người ấy không tiện đưa, chỉ bảo tôi gửi cho cô."
Không phải chứ? Nếu chú Triệu về đến nơi mà nhìn thấy nhành hồng, không biết phản ứng sẽ ra sao nhỉ? Cô rất tò mò, muốn thử xem cảm xúc của hắn liệu có như những gì cô mong đợi.
Vậy nên gật đầu "Vậy tôi sẽ nhận, nhờ anh chuyển lời cảm ơn đến vị kia, nói hoa rất đẹp."
Phục vụ mỉm cười bí ẩn, lễ phép rời đi.
Rất nhanh, Triệu Dịch Đông đã quay trở lại bàn ăn "Để cháu đợi lâu, ăn tôm không? Tôi bóc cho cháu nhé?"
Đằng Duy Yến cố tình nhìn cành hồng màu đen mà thở dài một cái, thấy cô ảo não, Triệu Dịch Đông cũng chú ý đến sự xuất hiện của đóa hoa.
Hắn tựa tiếu phi tiếu nhìn cô "Hoa ở đâu thế?"
============================================================
Muốn Lột Sạch Em
Hắn tựa tiếu phi tiếu nhìn cô "Hoa ở đâu thế?"
Cô giả vờ không biết, mất tự nhiên đáp "Không biết nữa, có ai đó tặng cháu, nếu từ chối thì quá vô lễ nên cháu đành nhận."
Nói xong còn cố tình giương mắt nhìn biểu cảm của hắn. Không giống như cô mong đợi, Triệu Dịch Đông không tỏ ra khó chịu hay ghen tuông, hắn bình thản lột tôm, nhướng mắt "Ồ, hẳn là người ấy có cảm giác đặc biệt với cháu nên mới tặng hoa hồng đen."
"Sao ạ? Sao chú nghĩ vậy?"
Duy Yến không khỏi buồn bực và thất vọng, xem ra là do cô ảo tưởng, Triệu Dịch Đông đối với cô chỉ là chiếu cố chứ không có cảm xúc ngoài luồng.
Triệu Dịch Đông dưới ánh mắt chăm chú của cô tỏ ra thần bí đáp "Bởi vì hoa hồng đen mang ý muốn chiếm hữụ"
Hắn thả phần tôm được bóc vỏ sạch sẽ vào bát của cô, cởi găng tay, chống cằm, đầu hơi nghiêng qua. Đằng Duy Yến đỏ mặt phát hiện trong đôi mắt hắn chỉ có chứa duy nhất nhất một bóng hình của cô, còn có sự si mê không cách nào miêu tả rõ.
"Cô bé ngốc, người ấy rất muốn em, muốn lột sạch em."
Đằng Duy Yến giật mình đến mức đánh rơi đũa. Cô bất giác vuốt tóc, đến mức này thì cô dù có ngốc cũng hiểu rõ, người gửi hoa hồng đen không ai khác ngoài hắn. Triệu Dịch Đông, Triệu chủ tịch của tập đoàn Trung Đỉnh hắn nói muốn lột sạch cô
Đằng Duy Yến chỉ là một cô bé mười tám tuổi, mùi vị cuộc đời mà cô nếm trải chỉ có ngọt ngào, được cha mẹ yêu thương, bạn bè trân trọng mà lớn lên. Tình yêu đối với cô là một khái niệm ngây ngô và cao cả, tiến triển từng bước một từ nắm tay rồi đến hôn môi, cưới nhau rồi mới có thể ở cùng nhaụ Cô không nghĩ đến người mình để mắt ngay lần đầu tỏ tình liền nói muốn lột sạch cô
Hắn lưu manh
Nhưng rồi không khí ngưng trọng lại, biểu tình của Triệu Dịch Đông một lần nữa trở về dáng vẻ nghiêm túc xa lạ tựa như lần đầu họ gặp mặt.
Hắn từ tốn bày tỏ, lần đầu tiên nói chuyện với cô với tư cách là một người đàn ông đối với phụ nữ chứ không phải là người lớn với tiểu bối. Dưới ánh nến cô cảm nhận được người này đang dần thâu tóm lấy trái tim mình.