Chương 11
mình vào âm nhạc, cùng nhau tham gia một nhóm nhạc, mà Liên Hảo cũng là chân chạy việc không cần lương của nhóm nhạc đó.
Chuyện vốn rất đơn giản, tài năng của Bách An Ny hấp dẫn một vị chế tác âm nhạc đứng đầu ở Âu Mỹ, anh ta nhận lời cô ấy hứa rằng sẽ làm cho cô ấy đứng ở kịch viện Vienna, vì thế, cô ấy vì kịch viện Vienna mà lựa chọn rời đi, cô ấy cũng nhận lời sẽ chỉ là vợ của vị chế tác âm nhạc đại tài đó.
Mà một người kêu ngạo như Lan Đình Phương sao có thể bỏ qua chuyện này, chính vì vậy mà anh dùng phương thức tuyệt tình nhất tới trả thù sự phản bội của Bách An Ny.
Khi đó, Liên Hảo cũng cảm thấy hành vi của Bách An Ny là một loại phản bội.
Mãi đến sau này, khi Liên Hảo thông qua màn hình lớn nhìn đến Bách An Ny của năm hai mươi lăm tuổi, một người phương Đông cùng dàn nhạc của mình đứng ở kịch viện Vienna, khi mọi người vì cô ấy mà điên cuồng, Liên Hảo cảm thấy có chút lý giải được lựa chọn lúc trước của Bách An Ny, cô ấy đứng ở nơi đó, tựa như một tinh linh ở trong rừng ca xướng.
Bách An Ny trời sinh là để thuộc về sân khấụ Hình ảnh hai người ở sân bay khi đó vẫn thường chập chờn ẩn hiện lại trong đầu Liên Hảo.
Khi Lan Đình Phương công bố tin bọn họ kết hôn, sắc mặt Bách An Ny trắng bệt, bọn họ cứ quật cường trừng mắt nhìn nhau như vậy, cuối cùng, cô ấy mang theo đầy mặt nước mắt hung hăng tuyệt vọng nhìn thoáng qua Liên Hảo, chạy đi.
Nặng nề thở một hơi, Liên Hảo ổn định xong tâm tình, từ phòng tắm bước ra.
Lan Đình Phương đứng ở trước cửa sổ thủy tinh, thân ảnh thon dài, Liên Hảo cũng tiến đến đứng ở một bên, cùng anh sánh vai.
"Xin lỗi em." Lại là cái thái độ như có như không "Ngày hôm qua bận quá, anh quên mất, sang năm anh nhất định sẽ nhớ kỹ." Nếu anh không nói mấy lời này, có lẽ tâm tình của Liên Hảo sẽ không hỏng bét như vậy, cô đột nhiên nhớ đến lời mà Kha Oánh đã nói Cứ như vậy năm qua năm ngày qua ngày không mệt sao?
Năm trước anh cũng nói như thế này, mấy năm trước thậm chí còn không có nói lời nào.
Thật ra, Liên Hảo không cần anh phải như vậy, nhưng mà lúc bọn họ kết hôn năm thứ nhất, anh có mua hoa tặng cô, tuy rằng lúc đó anh cái gì cũng không có nói.
Sau ngày đó, Liên Hảo luôn ngóng trông đến ngày này sẽ nhận được hoa từ anh.
Sự thật chứng minh, chúng ta càng hy vọng bao nhiêu thì sẽ lại càng thất vọng bấy nhiêụ Thấy cô trầm mặc, anh lại hỏi một câu "Em giận à?" "Không có " Giọng Liên Hảo nhàn nhạt, ánh mắt dừng ở nơi rất xa.
Liên Hảo như vậy trông có chút ưu thương, trong lòng Lan Đình Phương dâng lên nhè nhẹ đau đớn chưa từng có, anh duỗi tay ra, ôm lấy cô vào lòng.
Cô không hề cử động, nhu thuận khoác tay lên trên vai anh.
Trên người cô có hương sữa tắm nhàn nhạt, đoạn tóc quăn đã khô một nửa dán tại trên mặt, mang theo như có như không kiều diễm.
Anh ôm ngang nâng cô lên hướng về phía phòng ngủ.
Anh cùng cô sinh hoạt ở trên giường giống như một loại hình thức hóa, một tháng có đôi khi là hai lần, cũng có đôi khi ba lần.
Liên Hảo nằm ở trên giường nhắm hai mắt lại, cô biết người đàn ông này sẽ dùng vài