Tình Yêu Say Nắng
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

giây thời gian mang chút tượng trưng hôn môi cô, sau đó sẽ dọc theo hôn xuống cổ, tiếp đó sẽ cởi quần áo của cô, ở bộ ngực lưu lại một lát, tiến vào, cuối cùng là luật động.
Có đôi khi, Liên Hảo hoài nghi cùng cô kết hôn có phải hay không là một tín đồ Thanh giáo.
Nếu Liên Hảo biết người đàn ông này thật sự chính là một tín đồ Thanh giáo thì cô cũng sẽ vì anh mà chấp nhận.
Lúc môi anh dừng ở trên ngực cô, nếu như bình thường Liên Hảo sẽ nhẹ nhàng vuốt ve tóc của anh, thì đêm nay, Liên Hảo cảm thấy có một loại cảm xúc ở trong đầu mình đang lên men, tay cô từ trên tóc anh dời xuống, đặt ở trên vai, móng tay hung hăng bấu vào làn da anh.
Đầu của Lan Đình Phương đang dán sát trên ngực Liên Hảo liền đột ngột nâng lên, nhìn cô một cách kinh ngạc.
Liên Hảo nhắm chặt hai mắt, choàng tay qua cổ, hung hăng hôn anh, đầu lưỡi đẩy răng anh ra chen vào, hai đầu lưỡi chạm vào nhau, anh liền tránh ra, hỏi cô "Liên Hảo, em sao vậy?" Liên Hảo nhẹ nhàng buông tay, nghiêng đầu nhìn áo ngủ của bọn họ ngay ngắn chỉnh tề đặt ở bên cạnh nhau, nước mắt theo khóe mắt rơi xuống, may mắn là, người đàn ông này khi làm loại sự tình này thường thích tắt đèn, chỉ để lại một khoảng đèn tường mờ ảo, cho nên dù cô có rơi lệ đầy mặt anh cũng sẽ không thể nào biết được.
"Không có việc gì." Liên Hảo nhẹ nhàng thở ra.
Vì thế, hết thảy lại quay trở về chuỗi động tác hình thức, anh lại cảm thấy an toàn.
Từ cơ thể cô rời đi, anh bước vào phòng tắm, một thân nhẹ nhàng khoan khoái trở ra, bình yên đi vào giấc ngủ.
Liên Hảo luôn đợi đến khi anh đều đều hô hấp sẽ áp vào, cọ bên người anh, dè dặt cầm lấy tay anh vuốt ve tóc mình, học khẩu khí của anh "Liên Hảo, ngủ ngon." Liên Hảo cảm thấy giường của cô và Lan Đình Phương là một Thái Bình Dương.
Bọn họ không có ở trên giường nói một ít chuyện vợ chồng nên nói.
Không phải cô không thử qua, mà là mỗi lần cô muốn mở miệng, anh luôn chau mày "Liên Hảo, anh rất mệt." Dần dà, thứ đại biểu cho thân mật khăng khít nhất của hai người liền dần dần biến thành Thái Bình Dương, cô ở Thái Bình Dương này một đầu, anh ở Thái Bình Dương kia một đầụ Sáng sớm thức dậy, hình ảnh Lan Đình Phương làm bữa sáng ở trong nhà bếp thật khiến Liên Hảo trong nháy mắt phải hoảng thần.
Anh mặc một chiếc áo thun màu xám, quần màu xanh ngọc, ống quần rất dài nên được anh xoắn lên, mái tóc hơi lộn xộn phủ xuống trên trán, không thể không nói, cảnh đẹp như vậy cô nhìn hoài cũng không chán.
Mà hình ảnh này là sắc màu ấm, càng làm cho lòng Liên Hảo ngất ngây.
Năm học thứ nhất nghe người khác nói Lan Đình Phương rất đẹp, thời điểm gặp được anh, Cố Liên Hảo cũng không cảm thấy anh đẹp mắt thái quá như lời đồn.
Từ nhỏ cô đã sống tại Đại Úc, hàng năm người du lịch đến Đại Úc phần lớn đều là một số người trẻ tuổi ở khắp thế giới, trai đẹp cô cũng đã gặp qua rất nhiềụ Lần đầu tiên Liên Hảo nhìn thấy Lan Đình Phương, cảm thấy anh rất trắng, dáng người lại quá thâm thúy, làn da trắng hơn nữa còn mang theo chút đặc điểm của người Châu Âu, khiến cho anh thoạt nhìn có một chút thần bí.
Từ nhỏ lớn lên ở bờ biển, Liên Hảo không


⬅ Trước Tiếp ➡