Chương 17
ẩn vào bên trong bóng tối.
Phản ứng theo bản năng vừa rồi của anh khiến trong lòng Liên Hảo nổi lên từng đợt cảm giác vô lực, vợ chồng không nên như vậy, không nên chỉ như vậy, vợ chồng nên giống cặp nam nữ ngồi ở phía trước bọn họ, khi người vợ vì chồng mình đem bỏng đưa đến bên miệng, người chồng sẽ đáp lại vợ mình bằng một nụ cười hết sức tự nhiên, giống như đây là hành động hiển nhiên chứ không phải hành động né tránh như vừa rồi của anh.
"Cứ như vậy năm qua năm ngày qua ngày không mệt sao, Liên Hảo?" Liên Hảo lại nhớ đến câu nói của Kha Oánh.
Nhân viên rạp phim tiến vào bắt đầu dọn dẹp, Liên Hảo đi ở phía sau Lan Đình Phương, trước cổng rạp chiếu phim, cô nhìn lại không gian rạp phim trống trải lúc này, trong lòng nghĩ, cứ mỗi lần đến rạp chiếu phim thì nó lại lưu cho cô một vài chuyện thương tâm để sau này nhớ lại.
Ra khỏi rạp chiếu phim, anh đến kéo tay cô, Liên Hảo tùy ý anh lôi kéo.
Tiểu Đao đã chờ ở nơi đó.
Hơi do dự, Lan Đình Phương hỏi cô "Hôm nay là sinh nhật Phùng Tổ Vọng, có muốn đi cùng anh đến buổi tiệc của cậu ta không?" "Không được rồi " Liên Hảo lắc đầu, mất tự nhiên sờ sờ tóc "Em còn có bản thảo chưa hoàn thành." Lan Đình Phương gật đầu, ý bảo Tiểu Đao đưa cô về, Liên Hảo lại cự tuyệt, không đợi anh nói thêm nữa liền vội vàng ngăn taxi, sau khi leo lên taxi, Liên Hảo liền thở phào dựa đầu vào ghế tựa.
"Hãy đưa tôi đến nơi nào náo nhiệt nhất." Hiện tại, cô cần đám đông để phân táng đi sự bi ai đang chiếm cứ ở trong lòng mình.
Cần đám đông để chặn lại một ít ý niệm đang có ý đồ rục rịch trong cô.
5 Tài xế taxi đưa Liên Hảo đến Đông Hoa Môn, ông ấy chỉ vào đám đông "Cô gái à, cứ vui chơi thỏa thích đi, nếu thích liền mua, nhìn thấy ngon liền ăn, ăn thật no vào, tôi bảo đảm những chuyện phiền não không vui đều sẽ tan thành mây khói." Liên Hảo sờ sờ mặt mình, miễn cưỡng cười "Chú à, tôi không có chuyện gì phiền muộn cả." Tài xế taxi thu tiền xong, vẫn còn rất nhiệt tình "Cô gái, không vui thì cứ nói là không vui, người hiện đại phiền não tới dễ dàng đi cũng dễ dàng, không có việc gì to tát cả." Chưa xong, còn không quên nhắc nhở cô một câu "Khi mua đồ ở đây nhớ đừng quên trả giá thấp nhất có thể nhé." Trải qua việc tài xế taxi trêu đùa, Liên Hảo cảm thấy tâm tình mình tốt hơn nhiềụ Đây là lần đầu tiên Liên Hảo đến chợ Đông Hoa Môn vào buổi tối, nơi này có điểm giống với chợ đêm ở Quảng Châụ Liên Hảo đi theo đám đông, cảm thấy tâm tình thật tốt, nơi này người đến người đi tứ phía, không có ai chú ý cô có cô đơn hay không, cũng không ai đến dò xét biểu cảm trên gương mặt cô.
Cầm điện thoại cùng Kha Oánh vừa đi vừa tán gẫu, lúc đi đến một tiệm thú cưng ở góc đường, Liên Hảo dừng lại.
Phân vân một chút, cuối cùng cô cũng bước vào đó, lúc đi ra trên tay có thêm một chú cún nhỏ Chihuahua giống Mexico tên gọi Ca Ca.
Vừa vào tiệm thú cưng, Liên Hảo đã bị nó hấp dẫn, nó ở nơi đó bày ra bộ dáng đáng thương nhìn cô, dường như có ý muốn cô hãy thu nhận nó vậy.
"Kha Oánh, mình từ trong tiệm thú cưng mang về một con vật nhỏ." Tiếp tục nối điện