Tình Yêu Say Nắng
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

sau này còn xung phong nhận làm chân chạy việc cho ban nhạc của bọn họ, lên tiếng không cần tiền chỉ muốn nghe nhạc.
Thỉnh thoảng cô cũng sẽ mang túi lớn túi nhỏ đến, đều là thực phẩm nhập khẩu, khi đó, người trong ban nhạc không phải thật sự thích cô, chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết được cô đến từ một gia đình rất tốt.
Sự thật cũng chính là như thế, ba cô là một phiên dịch viên chính phủ, thường xuyên có thể ở trên tivi nhìn thấy ông đứng ở bên người các vị lãnh đạo, còn mẹ cô là một viên chức ngoại giao.
Khi đó, ai cũng đều cho rằng đại tiểu thư cô đang muốn vui đùa trong chốc lác mà thôi, không ai có thể nghĩ đến cô lại theo bọn họ từ trung học cho đến tận đại học.
Đêm khuya, giữa rạp phim trống trải, Lan Đình Phương nheo mắt lại quan sát người vợ của chính mình, ánh mắt cô đang dừng ở một nơi nào đó không có điểm dừng, biểu cảm nhu hòa điềm đạm.
Không biết vì sao Lan Đình Phương lại cảm thấy trong lòng có chút lắng động, giống như có gió mát nhẹ nhàng thổi qua trong lòng, khiến anh không tự chủ được muốn nói ra một vài lời nói cám ơn người phụ nữ này nhiều năm qua đã gắn bó làm bạn, cùng anh đi qua nhiều thời điểm gian khổ.
Năm đó, thời tiết Quảng Châu nóng như lửa đốt, bọn họ canh giữ ở cửa khách sạn mà một tổng đại lý người Mỹ đang ở, đó là một nơi rất cao cấp, nhân viên khách sạn cũng chỉ cho bọn họ đợi ở bên ngoài.
Khi anh đứng đó, ánh mặt trời chói chang như muốn đem anh nướng chín, cũng không biết cô lấy đâu ra nước khoáng, dùng nước khoáng làm ước khăn tay giúp anh lau mặt, chờ anh cảm thấy bản thân cả người mát mẻ, quay đầu lại thì vị doanh nhân người Mỹ kia đang đứng ở cách đó không xa nhìn bọn họ.
Ông ta nói một câu "Hai người đã cho tôi thấy được truyền thống tốt đẹp của người Trung Quốc." Vài giờ sau, bọn họ chiếm được quyền đại lý ở Trung Quốc, khiến rất nhiều người cạnh tranh ưu tứu mở rộng tầm mắt.
Lan Đình Phương còn nhớ rõ lúc đó vị doanh nhân người Mỹ kia nói cho anh biết, bọn họ làm ông ấy nhớ đến một cặp vợ chồng người Trung Quốc từng thuê nhà cùng ông ta trước đây.
Người chồng dậy sớm đi làm cực khổ là vì muốn cho vợ của mình được ở trong một căn phòng rộng rãi sáng sủa hơn, người vợ thì lại thừa dịp chồng đi làm thì đi làm người giúp việc theo giờ, đem tiền kiếm được đi mua xương về hầm canh cho chồng ăn, người vợ còn nói dối chồng mình là của chủ nhà thừa lại.
Lan Đình Phương luôn luôn biết, Cố Liên Hảo là người phụ nữ tốt, chịu khổ nhọc, biết điều, lại còn rất bao dung.
"Liên Hảo.." Miệng hé mở, Lan Đình Phương có hơi khẩn trương, anh không biết phải dùng từ gì để biểu đạt sự cảm kích của bản thân mình.
"Vâng..." Cô bình tĩnh lên tiếng, một nửa khuôn mặt ẩn ở trong bóng đêm "Anh tỉnh rồi?" Cô nhìn anh sau đó vươn tay ra, càng lúc càng đến gần.
Ánh mắt của cô quá mức ôn nhu, theo bản năng, Lan Đình Phương tránh mặt đi, bàn tay trắng nõn kia cứng đờ giữa không trung, sau vài giây mới nhẹ nhàng dừng ở trên tóc anh.
Lấy bỏng ngô từ trên đầu anh xuống, trong lòng Liên Hảo chua xót cực kỳ.
"Trên đầu anh có bỏng ngô." Liên Hảo đem bỏng ngô quăng vào bóng đêm, cũng đem cả mặt mình


⬅ Trước Tiếp ➡