Chương 24
nó có thể là cái gì?
Những năm trước hình như anh cũng đã thấy qua hình ảnh như vậy, ở trong ký ức mờ ảo, cô ấy chạy bộ buổi sáng trở về, cũng nói qua những câu đại loại như vậy, lúc đó chính anh đã nói cái gì?
Nói cái gì anh cũng đã quên rồi, chỉ nhớ rõ hình như là cô ấy thở dài, nói với anh "Lan Lan của em sao lại giống một tên ngốc rồi?" "Lan Lan của em", cô ấy luôn gọi anh như vậy.
Mỗi lần cô ấy gọi anh như vậy, anh đều cảm thấy rất xấu hổ, nhưng xấu hổ càng nhiều thì lại cảm thấy trong lòng lên men, có chút nói không rõ thành lời.
Hẳn là thích đi?
Anh hẳn là thích cô ấy gọi anh như vậy đi?
Trước ánh mắt kinh ngạc của anh, Liên Hảo lại phát hiện trái tim mình đang không biết xấu hổ mà nhảy loạn.
Thật kỳ lạ Rõ ràng cô đã qua rồi cái thời thiếu nữ yêu thầm, rõ ràng là cũng đã cùng người đàn ông này ở chung mười hai năm, trái tim sao còn có thể rung động giống như một thiếu nữ như vậy?
Đôi chân cô không nghe theo sự điều khiển bước đến gần anh, từng bước một, ở trước mặt anh ngồi xổm xuống, đem đầu tóc lộn xộn vừa mới tỉnh ngủ của anh vuốt lại một cách cẩn thận.
Phải công nhận rằng tuy đang ở trong bộ dạng lôi thôi, nhưng anh vẫn rất tuấn tú.
Liên Hảo khát vọng nhường nào có được cơ hội giúp anh đem tóc làm gọn lại, hình như, rất nhiều người vợ đều làm như vậy với chồng của mình.
Nắng sớm ban mai đã cho cô có thêm dũng khí, nếu không thì cô sẽ không đủ dũng cảm, sợ sự dũng cảm này của mình sẽ dọa anh hoảng sợ.
Là bản thân cô yêu anh, mù mịt cấm đầu yêu, giống như một hạt bụi nhỏ bé ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Cho nên, cô không thể tủi thân, cũng không có gì phải tủi thân.
"Nó tên là Ca Ca." Liên Hảo thỏa mãn nói "Em phải vất vả lắm mới lén đem nó vào được, vừa tới vài ngày nó đã hủy diệt hai ba đôi dép của anh rồi, ngày hôm qua thì bắt đầu hứng thú với cái remote, nếu TV tự dưng bị mở lên, anh cũng đừng cảm thấy kinh ngạc, cũng đừng đem chuyện âm nhạc đột nhiên vang lên trở thành chuyện kỳ quái." Giọng nói có tiết tấu đều đều cất lên, đem anh đang trôi lạc ở những năm tháng xưa cũ trở về, Lan Đình Phương tự ngược bản thân bằng cách dùng ngón tay bấu vào cơ bắp của mình, đau đến mức cắn răng anh mới dừng lại.
Nếu lúc đó Liên Hảo ngẩng đầu lên, nhất định cô sẽ nhìn thấy được vẻ mặt đau đớn của anh, vậy thì ở thời điểm đó, không biết cô sẽ có cảm nhận gì?
Cuối tuần, Lan Đình Phương xưa nay chưa từng có hiếm khi lại ở nhà, ăn cơm Liên Hảo nấu, còn xung phong nhận việc rửa chén, tắm rửa cho Ca Ca.
Bên trong phòng khách, Liên Hảo lấy cớ sửa chữa bản thảo ngồi ở một bên, thật ra là cô đang nhìn lén cái người đang vùi đầu chơi game kia.
Anh đang ngồi trên thảm đối diện với màn hình điện tử lớn, chơi một cách rất chăm chú, thỉnh thoảng cau mày, thỉnh thoảng lại cong lên khóe miệng, cơ thể theo trò chơi không ngừng đong đưa, tựa như một đứa con nít.
Thời khắc như vậy đối với Liên Hảo phải nói là vô cùng trân quý.
Liên Hảo xê dịch vị trí, vụng trộm ngồi gần vào bên cạnh anh hơn.
Buổi tối bọn họ còn uống rượu, uống xong rượu anh liền