Tình Yêu Say Nắng
Chương 25
⬅ Trước Tiếp ➡

ôm cô lên giường, đêm nay, anh rất điên cuồng, giống như đang phát tiết một cái gì đó.
Liên Hảo chỉ một mực ôm chặt lấy anh, thừa nhận anh lần lượt lỗ mãng tiến vào.
Mồ hôi anh rơi đầy cơ thể cô, anh sung sướng thở hào hển, anh vô cùng nhuần nhuyễn, nhưng, Liên Hảo biết đó không phải là tình yêu, cơ thể của một người phụ nữ có thể nhận ra được người đàn ông có yêu hay không yêu mình.
Mà có quan hệ gì đâu, ít nhất, thân thể của cô khiến người đàn ông cô yêu tại giờ khắc này đạt được vui vẻ.
Sau khi thân thể đã thật sự được thỏa mãn, anh nằm sắp trên người cô, thì thào, nhỏ giọng nói "Liên Hảo, tại sao chúng ta lại không yêu nhau?" Liên Hảo nghĩ, có lẽ cô thật sự đã già rồi, con người một khi già đi sẽ dễ dàng rơi lệ, Lan Đình Phương khiến tâm của cô phút chốc trở nên già đi.
"Liên Hảo, tại sao chúng ta lại không yêu nhau?" Sau khi nói xong câu đó, anh ngay tại trên người cô, nặng nề ngủ.
Liên Hảo vươn tay ra ôm lấy người đàn ông trên người mình, khẽ hôn lên thái dương anh.
Trước đây có một thầy thuốc Trung y nói cho cô biết đây là một huyệt vị rất quan trọng đối với con người.
Người Châu Âu thích nhất hôn lên thái dương của người thương, thậm chí nó đã trở thành truyền thống của họ, ngụ ý là sự yêu thương.
Liên Hảo nhắm mắt lại nỉ non.
"Lan Đình Phương, anh đó, là người thông minh nhưng anh cũng là một cái người có mắt như mù, anh dùng cái đầu thông minh của mình nghĩ ra biện pháp ngốc nghếch này, tin tưởng mỗi một câu nói của Cố Liên Hảo, tin tưởng cô ấy không yêu anh.
Đồ ngốc, Cố Liên Hảo cũng không có điên khùng đến mức đi kết hôn với người mà bản thân mình không yêu đâu, là do anh lựa chọn không muốn nhìn rõ ràng mà thôi.
Đình Phương, thật ra, Cố Liên Hảo là một phụ nữ kỳ quái rất để tâm vào những chuyện vụn vặt, cô ấy đem chuyện yêu anh trở thành một bí mật chờ đợi anh phát hiện ra, cô ấy cảm thấy chuyện cô ấy yêu anh cần phải do anh tự phát hiện, cô ấy còn cố chấp cảm thấy chỉ cần anh phát hiện thì anh cũng sẽ đi yêu cô ấy, rất kỳ quái đúng không?
Đình Phương, cuối cùng em vẫn thấy, cái chuyện em yêu anh này, một khi chính miệng em nói cho anh biết, anh nhất định sẽ vĩnh viễn không yêu em.
Đình Phương, sao bản thân anh không chịu đi tìm hiểu thử?
Đến cùng, còn phải đợi bao lâu thì anh mới chịu phát hiện ra đây?" "Gần đây, em càng ngày càng không có lòng tin, không, có lẽ phải nói là không có sự nhẫn nại, cho nên, Đình Phương, đừng để em phải chờ đợi mệt mỏi." Đêm hôm đó, Lan Đình Phương có một giấc mơ, anh mơ thấy mình nằm ở trên một bờ cát mềm mại, nước biển ấm áp như đang vỗ về vây lấy anh.
Thứ hai, Liên Hảo mang theo laptop đến Starbucks.
Cô vừa đem bưu kiện gửi cho tòa soạn xong thì Kha Oánh cũng đã đến, đập vào mắt cô là quả đầu buồn cười cùng với làn da như bị nướng đen của cô ấy, Liên Hảo che miệng lại không dám cười bật ra tiếng.
"Đi Trung Đông một chuyến liền thay đổi phong cách rồi." Liên Hảo trêu cô ấy "Có đem anh người yêu quân nhân của cậu doạ cho hoảng sợ không?" Bạn trai của Kha Oánh là quân nhân, hai người đang cố gắng làm việc để có thể mua nhà kết


⬅ Trước Tiếp ➡