Hiện tại Phó Viễn đã không còn ở khu tập thể nữa. Bà Phó – người nhặt nuôi cậu – qua đời từ sớm, khiến Phó Viễn chưa học xong tiểu học đã phải rời đi.
Sau này cậu sống thế nào, Ninh Hạ không rõ lắm.
Vừa nghĩ đến Phó Viễn, Ninh Hạ lại bực mình nghiến răng. Tên đáng ghét đó sau khi cô chết không chỉ không an táng tử tế, mà còn rải cả tro cốt của cô đi khắp nơi.
Thật là tạo nghiệt mà
Đang định kéo bà ngoại rời đi, cô chợt nghe thấy tiếng bà Phó từ trong căn nhà nhỏ cũ nát “Tiểu Viễn à, mau đi thôi, bà phải đưa con đến trường… Bà còn phải đi làm nữa.”
Ninh Hạ như bị đóng băng, đứng ngơ ngác không thể tin vào mắt mình, cho đến khi bà Phó dắt một đứa bé gầy yếu bước ra khỏi cửa.
Đứa bé ấy chính là Phó Viễn
Sao lại thế này? Phó Viễn sao có thể xuất hiện ở thiên đường? Chẳng lẽ cậu ta cũng chết rồi sao?
Phó Viễn mặc một bộ quần áo sạch sẽ nhưng đã bạc màu, nhìn như thể đã giặt đến trắng bệch. Cậu cố chấp không chịu đi, bà Phó kéo thế nào cũng không được. Bà biết cậu lại “lên cơn” rồi.
Đứa trẻ này từ nhỏ đã bị cha mẹ ruột bỏ rơi vì căn bệnh tự kỷ.
Không chỉ khờ khạo, cậu còn rất bướng bỉnh. Những chuyện mình không muốn làm, dù có kéo thế nào cũng không lay chuyển được.
Giống như bây giờ vậy.
Bà Phó sốt ruột vì sắp phải đi kéo xe phế liệu, muốn nhanh chóng đưa Phó Viễn đến trường. Nhưng không hiểu sao cậu lại ngang bướng, nhất quyết không chịu đi học.
Thực ra, những người mắc chứng tự kỷ thường thích đắm chìm trong thế giới của mình, không muốn đối mặt với thực tế. Càng ép buộc, họ càng trở nên phản cảm.
Nhưng đa số mọi người không hiểu điều đó, nên thường đối xử thiếu kiên nhẫn, dẫn đến kết quả ngược lại.
Như cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình, Phó Viễn ngẩng đầu lên và nhìn thấy Ninh Hạ.
Ninh Hạ cứng người.
Bà Phó cũng theo ánh mắt của cậu nhìn qua, phát hiện Ninh Hạ đang đứng cách đó không xa cùng bà ngoại.
Bà Phó cười chào “Bà Ninh, đưa Hạ Hạ đi học à?”
Bà Ninh cũng cười đáp lại, gật đầu “Đúng vậy, hôm nay là ngày đầu tiên cháu đi học, tôi lo lắng lắm.”
Bà Ninh và bà Phó trạc tuổi nhau, hai người có quen biết.
Bà Phó không có học vấn, lại già yếu, nên chỉ có thể dựa vào việc thu gom phế liệu để kiếm sống.
Chưa kể mấy năm trước còn phải nuôi nấng Phó Viễn, cuộc sống của bà càng thêm túng quẫn.
Sống trong cùng một khu tập thể, bà Ninh thường giúp đỡ bà Phó. Có thức ăn hay đồ dùng gì thừa, hoặc những thùng giấy, bà đều cho bà Phó.
Nhìn tình hình hiện tại, bà Ninh biết bà Phó đang vội, nên tốt bụng đề nghị “Tiện đường, để tôi đưa Phó Viễn đi học cùng Hạ Hạ nhé.”
Bà biết bà Phó đang gấp.
Ninh Hạ kéo áo bà ngoại, thì thầm “Bà ơi…”
Cô muốn chạy.
Dù không rõ tình huống hiện tại ra sao, trực giác mách bảo cô rằng gặp phải Phó Viễn chắc chắn không có chuyện tốt.
Bà Phó có chút do dự. Bà biết Phó Viễn bướng bỉnh thế nào, sợ cậu sẽ gây phiền toái cho bà Ninh. Nhưng giờ bà đang vội đi làm, phải kéo xe phế liệu đến siêu thị. Lần này là một hợp đồng lớn, không thể bỏ lỡ.
Đúng lúc đó, Phó Viễn – vốn vừa trông ngây ngốc – đột nhiên buông tay bà Phó, chạy nhanh về phía Ninh Hạ. Chỉ trong chốc lát, cậu đã đứng trước mặt cô.
Ninh Hạ sợ hãi, lùi lại một bước, trốn sau lưng bà ngoại, thò đầu ra nhìn.
Phó Viễn lục lọi trong túi quần áo bạc màu, cuối cùng lấy ra một viên kẹo vị đào, chìa ra trước mặt cô “Kẹo, cho cậụ”
Ninh Hạ cảm thấy đầu óc mình như vang lên từng hồi rung động.
Không phải vì hành động ngốc nghếch của Phó Viễn làm cô kinh ngạc, mà bởi vì cảnh tượng trước mắt này đã thực sự xảy ra trong quá khứ.
Nếu cô đoán không nhầm, thì tiếp theo bà ngoại sẽ…
Ninh Hạ nhìn chằm chằm bà ngoại.