Quả nhiên, bà ngoại bước tới gần Phó Viễn, định đưa tay xoa đầu cậu nhưng lại sợ làm cậu khó chịu, nên rụt tay lại. Bà mỉm cười hiền từ “Tiểu Viễn đúng là đứa trẻ lễ phép, con có muốn bà ngoại đưa con cùng Hạ Hạ đi học không?”
Đúng rồi Tình huống này giống hệt những gì đã từng xảy ra trước đây
Ninh Hạ vẫn nhớ rất rõ chuyện này, vì lúc đó, ngay khi bà ngoại vừa đưa ra lời mời, cô bé liền bật khóc, miệng la lên “Con không muốn đi học cùng cậu bé ăn xin, các bạn sẽ cười con mất Con không muốn…”
Hồi nhỏ, Ninh Hạ không hiểu được rằng những lời mình nói đã làm tổn thương người khác ra sao. Khi đó, cô chỉ đơn giản chọn các bạn của mình thay vì Phó Viễn, cậu bé ăn xin.
Phó Viễn dù mắc chứng tự kỷ, có vẻ xa cách và kỳ quặc, nhưng cậu không phải là đứa trẻ ngốc nghếch, cậu có thể hiểu ý của Ninh Hạ qua những lời nói ấy.
Cậu biết rất rõ rằng mình đã bị “bỏ rơi.”
Khuôn mặt buồn bã của Phó Viễn lúc đó khắc sâu trong trí nhớ của Ninh Hạ, cô không thể quên được.
Khi ấy, dù cảm thấy có chút áy náy, Ninh Hạ vẫn cắn môi kéo tay bà ngoại bỏ đi.
Ninh Hạ bây giờ cuối cùng cũng hiểu tại sao chiếc cặp sách nhỏ trên lưng mình lại quen mắt đến vậy.
Đó là chiếc cặp mà bà ngoại mua cho cô vào ngày đầu tiên đi học. Sau đó, có lần cô vô tình làm đổ mực lên cặp, khiến nó bị bẩn.
Ninh Hạ vốn là cô bé được bà ngoại nuông chiều, thấy cặp sách dơ liền chán ghét và bỏ đi không dùng nữa.
Bà ngoại Ninh vẫn như thường lệ, mang cặp sách ấy đưa cho bà Phó.
Bà Phó cẩn thận giặt sạch chiếc cặp, nhưng vẫn còn một lớp vết bẩn mờ, rồi đưa nó cho Phó Viễn sử dụng.
Cậu bé Phó Viễn cứ đeo chiếc cặp màu hồng ấy đi học mỗi ngày, và vì thế bị các bạn trong lớp chế nhạo trong suốt một thời gian dài.
Cho đến khi bà Phó qua đời, Phó Viễn biến mất khỏi khu tập thể…
Ninh Hạ ngây người ra.
Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cô đã xuyên không đến một thế giới song song, hay là đã được tái sinh?
Bà ngoại Ninh thấy cô đờ đẫn mãi không phản ứng, liền xoa đầu Ninh Hạ “Bé con, Tiểu Viễn đã tặng cháu viên kẹo mà cậu ấy thích nhất đấy.”
Lúc này Ninh Hạ mới như tỉnh khỏi cơn mơ, nhận lấy viên kẹo từ tay cậu, rầu rĩ nói “Cảm ơn cậụ”
Phó Viễn vui vẻ, nở một nụ cười ngọt ngào với cô.
Phó Viễn lớn lên rất đẹp trai, lông mày rậm, hàm răng trắng, và đôi mắt như chứa cả dải ngân hà, không hề giống một cậu bé mắc bệnh chút nào.
Bà ngoại Ninh nhìn hai đứa trẻ hòa thuận với nhau, rất vui vẻ, rồi lại lặp lại câu hỏi vừa nãy “Tiểu Viễn có muốn đi học cùng Hạ Hạ không? Để bà đưa hai đứa đến trường nhé?”
Lần này, Phó Viễn cuối cùng cũng gật đầụ
Hai bà lão trông thấy cậu bé gật đầu liền thở phào nhẹ nhõm.
Bà Phó nói với bà Ninh “Lần này lại làm phiền bà quá. Tôi thật sự sốt ruột... Nếu không có bà giúp, tôi cũng không biết phải làm sao cho tốt…”
Câu cuối cùng của bà Phó nghẹn ngào, mắt đỏ hoe.
Bà Ninh vỗ vai bà an ủi “Tôi hiểu mà, tôi hiểụ Thật là vất vả cho bà rồi.”
“Tiểu Viễn cứ để tôi lo. Bà đi làm nhanh đi.”
Bà Phó không nói thêm gì nữa, đạp xe ba bánh chở hàng ra ngoài, đã hơi muộn so với giờ hẹn của bà với chủ siêu thị.
Bà Ninh một tay nắm tay Ninh Hạ, tay kia chìa ra với Phó Viễn “Đi nào, bà ngoại đưa hai đứa đi.”
Phó Viễn nhìn tay của bà Ninh, rồi đi đến bên kia, nắm lấy tay Ninh Hạ.
Quả nhiên, tình cảnh trước mắt giống y hệt những gì từng xảy ra.
Ninh Hạ ngỡ ngàng nhìn cậu bé Phó Viễn, lần này không giống như trước, cô không lập tức hất tay cậu ra. Cô để yên cho cậu nắm tay mình, cùng nhau đi đến trường.