⬅ Trước Tiếp ➡

cốc nước đầy, mở cửa, không chút do dự tạt hết vào mặt Hạ Hàn Thanh.
Hứa Tinh Nhiễm lộ vẻ ghê tởm.
“Hạ Hàn Thanh, muốn mượn rượu phát điên thì về phòng mình mà phát, đừng đến chỗ tôi làm loạn ” Những giọt nước lớn lăn dài trên khuôn mặt tuấn mỹ của Hạ Hàn Thanh.
Có cảm giác như một mỹ nhân bị hành hạ.
Nếu là Hứa Tinh Nhiễm trước đây, nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ nhảy cẫng lên chụp ảnh lưu niệm.
Nhưng bây giờ, cô chẳng còn cảm xúc gì nữa.
Cô rất thất vọng về Hạ Hàn Thanh.
Vụ bỏ thuốc năm xưa, cô tưởng Hạ Hàn Thanh tin cô.
Nào ngờ, anh vẫn luôn cho rằng là cô làm Mười sáu tuổi cô đã yêu Hạ Hàn Thanh từ cái nhìn đầu tiên.
Cô biết nói chuyện tình cảm vào lúc đó còn quá sớm, cô đã kiềm chế.
Đến mười tám tuổi cô mới lấy hết can đảm tỏ tình với anh.
Kể cả sau này bám riết lấy Hạ Hàn Thanh, cũng đều dựa trên việc Hạ Hàn Thanh độc thân, cô cũng độc thân.
Thực ra ban đầu khi biết Hạ Hàn Thanh đối xử đặc biệt với Hạ Khinh Khinh, cô đã định rút lui rồi.
Dù sao, cô có thích Hạ Hàn Thanh đến mấy cũng không làm kẻ thứ ba.
Là Hạ Hàn Thanh nói với cô chắc như đinh đóng cột, Hạ Khinh Khinh là em gái, đời này tuyệt đối không có khả năng.
Cô mới một lòng si tình với Hạ Hàn Thanh.
Cô tự nhận mình là người có đạo đức, có điểm dừng, có nguyên tắc.
Cô tưởng Hạ Hàn Thanh hiểu cô, nên tin cô.
Kết quả Ha Là cô tự mình đa tình.
Trong lòng Hạ Hàn Thanh, cô lại thấp kém đến vậy Hứa Tinh Nhiễm đóng sầm cửa lại.
Hạ Hàn Thanh đứng ngoài cửa lau nước trên mặt.
Thực ra anh không uống nhiềụ Chẳng qua là muốn mượn cớ say rượu để làm lành với Hứa Tinh Nhiễm.
Nhưng… Anh thở dài.
Xem ra lần hủy hôn này, cô thật sự giận rồi.
Lại có thể gây sự đến mức này.
Hạ Hàn Thanh day trán.
Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng.
Anh chọn Hứa Tinh Nhiễm làm Hạ phu nhân, một lý do lớn là vì cô hiểu chuyện, không làm mình làm mẩy, không gây sự, phần lớn thời gian đều tự tiêu hóa cảm xúc.
Hoặc anh chỉ cần cho một bậc thang nhỏ, cô sẽ bước xuống.
Lần này lại gây sự đến vậy, không thể phủ nhận, anh có chút lực bất tòng tâm.
Cũng không có kinh nghiệm về phương diện này.
Anh thở dài một tiếng.
Thôi vậy Cứ thế này đã Cho cô chút thời gian bình tĩnh lại.
Gần đây anh chuyển ra ngoài ở.
Đợi cô ấy tự tiêu hóa xong, anh sẽ quay lại.
Hứa Tinh Nhiễm không biết suy nghĩ của Hạ Hàn Thanh, cô bây giờ vô tư lự, cũng không còn coi Hạ Hàn Thanh ra gì nữa, nằm trên giường lớn ngủ một giấc ngon lành.
Giấc ngủ này cô ngủ rất yên ổn.
Ngủ một mạch đến trưa.
Thức dậy xuống lầu, dì Trần thấy cô, lập tức lộ vẻ mặt hiền từ.
“Nhiễm Nhiễm, mau ăn cơm thôi.” Hứa Tinh Nhiễm nở nụ cười rạng rỡ với dì Trần, ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn.
“Cảm ơn dì Trần, cháu thích nhất là ăn cơm dì nấụ” “Con bé này, chỉ giỏi dỗ dì vui thôi.” Dì Trần bưng cơm cho Hứa Tinh Nhiễm.
Rồi đứng bên cạnh cô, ngập ngừng nhìn cô.
Hứa Tinh Nhiễm chú ý thấy, cười nói “Dì Trần, dì muốn nói gì cứ nói thẳng đi, không sao đâu ạ.” Tâm trạng của dì Trần đều hiện hết lên mặt rồi.
Dì Trần do dự mở lời “Nhiễm Nhiễm, cháu và cậu Hạ… có phải có vấn đề gì rồi không?” Hứa Tinh Nhiễm nhún vai.
“Chúng


⬅ Trước Tiếp ➡