⬅ Trước Tiếp ➡

cháu chia tay rồi.” Dì Trần kinh hãi “Chia tay?” Hứa Tinh Nhiễm gật đầụ “Vâng, chia tay rồi.” Dì Trần cẩn thận hỏi “Có phải vì chuyện tiệc đính hôn không?” Chuyện này đúng là cậu Hạ đã sai.
Đó là tiệc đính hôn mà Một đời con gái có mấy lần đính hôn?
Bà ấy không hiểu lắm suy nghĩ của Hạ Hàn Thanh, chuyện lớn như tiệc đính hôn nói hủy là hủy.
Hoàn toàn không để ý đến việc Hứa Tinh Nhiễm bị đả kích lớn thế nào.
Quá đáng thật Hứa Tinh Nhiễm thở dài.
“Coi như là vậy đi ạ ” Nhưng cũng không hoàn toàn là vậy.
Trái tim con người không nguội lạnh trong một khoảnh khắc.
Bảy năm này, cô yêu nồng nhiệt, yêu không giữ lại gì.
Nhưng cô cũng sẽ mệt mỏi, sẽ nản chí, sẽ đau lòng, sẽ buồn bã.
Tình yêu tràn đầy của cô không nhận được hồi đáp từ Hạ Hàn Thanh.
Điều nhận được là sự thờ ơ, sỉ nhục, không tin tưởng, không quan tâm… Cô thật sự không kiên trì nổi nữa.
Tình yêu bị bào mòn từng chút một, cạn kiệt.
Tiệc đính hôn chỉ là một ngòi nổ.
Dì Trần vô cùng xót xa.
Những năm này, sự hy sinh của Hứa Tinh Nhiễm bà ấy đều nhìn thấy.
Cô đối với Hạ Hàn Thanh là thật lòng thật dạ.
Nhưng Hạ Hàn Thanh không có trái tim Thực ra bà ấy thấy, rời xa Hạ Hàn Thanh là đúng.
Hứa Tinh Nhiễm nở nụ cười thật tươi với dì Trần “Dì Trần, yên tâm đi, cháu không sao.” Chuyện chia tay này cô đã nghĩ rất lâụ Đã giày vò cô suốt một năm rồi.
Khoảnh khắc thực sự chia tay, cô thật sự cảm thấy rất nhẹ nhõm.
Như thể gông xiềng trên người đều được gỡ bỏ.
Dì Trần nghĩ đến điều gì đó, chạy đến tủ TV lấy một chiếc hộp đưa cho Hứa Tinh Nhiễm.
“Đây là điện thoại cậu Hạ mua cho cháu, sim cũ cũng đã bỏ vào trong rồi.” Hứa Tinh Nhiễm không từ chối.
Ý định ban đầu của cô khi vứt điện thoại và sim đi là để cắt đứt quan hệ với Đế Đô.
Bây giờ đã quay lại, điện thoại và sim vẫn cần thiết.
Cô mở điện thoại, đăng nhập WeChat của mình.
Lập tức, một loạt tin nhắn tràn vào.
Cô chỉ lướt qua rồi không xem nữa.
Phần lớn là những tin nhắn chế nhạo cô vào ngày tiệc đính hôn bị hủy.
Cô lười để ý.
Cô tìm thấy thông tin liên lạc của Lục Tư Tư, trực tiếp gửi tin nhắn cho cô ấy.
Lấy lại điện thoại rồi, tạm thời liên lạc qua đây nhé.
Khi về Tương Thành, cô đã làm điện thoại mới, chỉ liên lạc với một mình Lục Tư Tư.
Lục Tư Tư nhanh chóng trả lời tin nhắn.
Nghe nói là Hạ Hàn Thanh đích thân đón cậu về?
Cậu không phải là đổi ý rồi chứ?
Hứa Tinh Nhiễm cười một tiếng.
Trả lời một câu rất trẻ trâụ Tim đã chết.
Cô và Hạ Hàn Thanh đã không còn khả năng nữa.
Có thể khiến tình yêu của cậu cạn kiệt, Hạ Hàn Thanh đúng là cực phẩm.
Chị em, đừng buồn, Hạ Hàn Thanh đúng là đồ tồi, nhưng anh ta chỉ là một tảng băng, chúng ta không cần.
Để tớ giới thiệu cho cậu mấy chàng phi công trẻ dễ thương.
Hứa Tinh Nhiễm không nhịn được cười thành tiếng.
Được.
Đột nhiên có người gọi điện đến.
Nhìn thấy dãy số trên màn hình, cô nhướng mày.
Nhấc máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ chua ngoa.
“Hứa Tinh Nhiễm, biết giở trò rồi hả?
Đã chọn cách lặng lẽ rời đi, tại sao còn quay về?” Hứa Tinh Nhiễm khẽ cười.
“Hạ phu nhân thần thông quảng đại như vậy, không lẽ không biết là con trai bà đích thân đón tôi về sao?” “Cô đừng đắc ý


⬅ Trước Tiếp ➡