Trần Kính Tông "Nhưng ta là võ phu, có đánh chết ta ta cũng không học được dáng vẻ như nàng."
Hoa Dương "Không bắt ngươi phải học theo ta, học theo phụ thân đại ca bọn họ là được rồi, đương nhiên, ở nơi ta không nhìn thấy, tùy ngươi ăn uống thế nào cũng được."
Trần Kính Tông khịt mũi coi thường, tay lại tiếp tục lựa thịt cá cho nàng, để lượng thịt cá trước mặt nàng lúc nào cũng duy trì được năm sáu miếng.
Hoa Dương ăn bảy tám miếng xong liền muốn ngừng đũa.
Trần Kính Tông vẫn đang khoét đầu cá, mắt cũng không nhấc mà nói "Ăn nhiều một chút, ngực cũng sắp gầy đến biến mất rồi."
Hoa Dương ...
Trần Kính Tông nhìn gương mặt nàng không biết là đang tức giận hay đang xấu hổ đỏ bừng, cười cười "Nói lời thật lòng cũng không được sao? Lúc nàng vừa mới gả tới, nhìn cũng hơi mập."
Nói mập là cố ý chọc nàng, nhưng thật ra là nở nang.
Hắn ở kinh thành thấy qua rất nhiều mỹ nhân gầy gò, bao gồm hai vị tẩu tử cũng đều là dáng vẻ gió thổi liền ngã, nàng lại không giống vậy, nhìn vòng eo cũng nhỏ, nhưng gò má lại mượt mà, giống một trái mật đào tròn trịa thơm ngào ngạt, khiến người ta rất muốn nhào tới mà cắn một ngụm.
Vốn dĩ lão đầu tử để hắn đi cưới một vị công chúa nghe có vẻ khó hầu hạ, Trần Kính Tông còn không chịu, mãi đến ngày gặp nhau ở sân đấu võ, Trần Kính Tông xa xa nhìn thấy nàng trắng đến phát sáng giữa đoàn người đi bên Đế hậu, tỏa sáng như bông tuyết đầu mùa, khiến cho bụng dưới hắn căng lên.
Hắn chính là muốn sắc của nàng, chỉ cần nàng chịu để hắn ngủ, dù ban ngày nàng mắt cao hơn đầu ghét bỏ hắn, thậm chí mắng hắn như cháu trai, Trần Kính Tông cũng không để ý.
Hoa Dương vốn đã giận hắn nói ô ngôn uế ngữ, thấy ánh mắt Trần Kính Tông lại còn chuyên nhìn chằm chằm vạt áo nàng, nàng càng giận hơn.
Nhất định là tối hôm qua nàng quá thuận theo hắn nên mới khiến hắn thành vô sỉ thế này.
Nàng mặt lạnh đặt đũa xuống "Không ăn nữa, ngươi bưng đi đi."
Trần Kính Tông đẩy chén canh qua bên nàng "Canh mới là món chính, nàng nếm thử xem, nếu ngon thì tha thứ cho ta lúc nãy nói năng không kiêng kị, nếu không ngon thì coi như ta tội càng thêm nặng, cho nàng trừng phạt."
Hoa Dương trong lòng hơi động, cầm muỗng lên múc một ngụm nhỏ, uống xong liền nhíu mày, vừa muốn mở miệng, Trần Kính Tông bỗng nhiên nói "Nếu nàng nói không ngon, vậy canh cá thừa lại đều là của ta, sau này ta cũng sẽ không đi lên núi kiếm thịt rừng cho nàng nữa, trừ khi nàng cho ta ngủ, ngủ một lần đổi lấy phần của một ngày."
Hoa Dương ...
Trần Kính Tông "Bây giờ nàng ăn ngay nói thật, vậy sau này mặc kệ nàng có cho ta ngủ hay không, chỉ cần ta lên núi tìm thức ăn, nhất định sẽ mang về cho nàng một phần."
Hoa Dương mặt đã đỏ ửng lên, thấp giọng khiển trách hắn "Ngươi mỗi ngày đều nhớ thương chuyện ngủ ta sao?"
Trần Kính Tông dựa vào lưng ghế, ánh mắt như thể mình chẳng làm gì sai "Nàng khó lắm mới cho ta một hai lần, còn không cho ta nhớ thương à?"
Hoa Dương không muốn cùng hắn đàm luận chuyện này, xụ mặt đi lên giường.
Nàng nghiêng người ngồi vào, mặt hướng vào trong, lộ ra một đoạn cổ thon dài màu hồng đào.
Trần Kính Tông nhìn một hồi, bưng chén canh đi qua, ngồi ở đối diện nàng.
Hoa Dương không nhìn hắn.
Trần Kính Tông than một tiếng "Uống đi, thân thể của nàng quan trọng hơn."
Hắn cầm chén giơ lên bên miệng Hoa Dương, Hoa Dương quay đầu, lần quay đầu này, lại nhìn thấy trên ống quần Trần Kính Tông đã ướt vài mảng, trên mũi giày cũng dính chút bùn.
Nghĩ đến hắn chưa ăn sáng đã lên núi đánh bắt những thứ thịt rừng này, lí do cũng là để nàng bồi bổ thân thể, Hoa Dương mềm lòng.
Nàng nhận lấy chén canh, mắt buông thõng, từng muỗng từng muỗng uống canh.
Bình tĩnh mà xem xét, trù nghệ của Trần Kính Tông không tệ, canh cá tươi ngon vừa miệng.