tài nấu nướng
Bởi vì nàng chịu uống, bầu không khí giữa hai người cũng hòa hoãn lại.
Trần Kính Tông múc chén thứ hai cho nàng.
Lần này uống xong, Hoa Dương không chịu uống nữa.
Trần Kính Tông vừa muốn quay lại cái bàn bên kia, chợt nhớ tới cái gì, quay đầu lại hỏi nàng "Ta hình như ngửi thấy mùi thuốc, nhưung nàng thấy khó chịu chỗ nào?"
Hoa Dương hừ một tiếng, ngoảnh mặt đi, nói "Ta sợ mang thai nên đã uống một viên thuốc tránh thai, có hơi đắng."
Trần Kính Tông nhíu mày "Thuốc tránh thai?"
Hoa Dương đơn giản giải thích một lần tác dụng của loại thuốc này cho hắn.
Là thuốc ba phần độc, Trần Kính Tông vẫn không hiểu lắm "Ta đã nói là bắn ra ngoài rồi, nàng sao phải làm thêm chuyện này?"
Hoa Dương nắm chặt ống tay áo, nhìn hắn chằm chằm nói "Ngươi tận mắt nhìn thấy rồi, có thể chắc chắn một giọt cũng không rơi ra? Tất nhiên mang thai rồi cũng không liên quan gì tới ngươi, là ta phải uống thuốc lạc thai , là ta có thể sẽ bị lưu lại mầm bệnh trong người thậm chí mất mạng, ngươi cũng có thể xem như không có chuyện gì xảy ra "
thuốc bỏ thai
Thuốc đắng như vậy, nàng có phải đồ ngốc đâu mà cứ phải uống một viên? Còn không phải là không gánh vác nổi hậu quả khi mang thai lúc để tang à?
Trần Kính Tông thấy đuôi mắt nàng cũng đỏ hết lên, lập tức hơi hối hận.
Hắn cũng là lần đầu tiên thành thân, lần đầu tiên làm trượng phu, vô thức cảm thấy chỉ cần bắn ra ngoài thì sẽ không có chuyện gì, nói như vậy chỉ là do không muốn nàng phải chịu đắng uống thuốc.
"Là ta sai, nàng đừng tức giận." Trần Kính Tông đặt chén canh qua một bên, quay người ngồi xổm trước mặt nàng, giữ chặt tay của nàng nhận lỗi.
Hoa Dương mặt lạnh hất tay của hắn ra, tức cả tức giận trong một buổi trưa đều dâng trào vào lúc này, trên mi cũng treo giọt nước mắt.
Trần Kính Tông bỗng nhiên phát hiện, hắn không sợ nàng bày sắc mặt, không sợ nàng châm chọc khıêu khích, lại sợ nàng oan ức thế này.
"Được, ta đồng ý với nàng, trước khi xả tang sẽ không nhớ thương chuyện kia nữa, một viên thuốc nàng cũng không cần phải uống nữa."
Hoa Dương không hề bị lay động.
Trần Kính Tông dừng một chút, tiếp tục nói "Sau này ta sẽ quy củ ăn cơm, súc miệng tắm rửa mỗi ngày, đảm bảo sẽ không khiến nàng đau đầu tiếp nữa."
Hoa Dương cuối cùng cũng rũ mi xuống, nhìn hắn nói "Đây là tự ngươi nói, nếu sau này ngươi nuốt lời, ta sẽ không đối xử tốt với ngươi nữa."
Trần Kính Tông liên tục gật đầụ
Gật xong mới đột nhiên nghĩ tới, nàng đối xử tốt với hắn lúc nào?
Tác giả có lời muốn nói
Hoa Dương Hửm?
Trần Tứ Không không không, nàng đối xử với ta rất rất tốt
Canh cá còn thừa lại cũng không lãng phí, bao gồm cả thịt đầu cá đều lọt vào bụng Trần Kính Tông.
Vừa mới làm nàng tức giận, Trần Kính Tông ăn trong áy náy, cầm lấy muỗng nhỏ của nàng mà múc từ từ từng muỗng, chứ không giống như trước đây trực tiếp nâng bát rót vào trong miệng.
Hoa Dương ngồi ở đối diện, tiếp tục viết thư nhà.
Nàng không che giấu, Trần Kính Tông cũng quang minh chính đại mà nhìn nàng viết, thấy nàng viết ở trang đầu tiên đều là người trong nhà hắn dọc đường hết lòng chăm sóc nàng thế nào, bên trong câu chữ tràn đầy hài lòng về bọn họ, muỗng trong tay Trần Kính Tông đụng vào khóe miệng làm đổ ra ngoài một ít nước canh, hắn vội vàng lùi ra, may là không rớt vào vạt áo, chỉ là động tác khá lớn, lộ ra vẻ tay chân vụng về.
Hoa Dương liếc hắn một cái.
Ghét bỏ thì vẫn là ghét bỏ, nhưng không có vẻ căm ghét như trước đây mà càng giống như đang quở trách hơn.
Trần Kính Tông bị cái nhìn này làm cho thể xác tinh thần đều ngứa, nhưng vừa mới đồng ý với nàng không được động sắc dục, đành phải giả vờ như tâm lặng như nước.
"Nàng đây là, tốt khoe xấu che?"