⬅ Trước Tiếp ➡
Bây giờ nghe con dâu công chúa gọi một tiếng "nương", Tôn thị chợt cảm thấy thụ sủng nhược kinh
Hoa Dương thu vào mắt vẻ ngạc nhiên của mẹ chồng nhưng lại không giải thích được gì.
Kiếp trước nàng cũng không chân chính hòa nhập vào cái nhà này, nhưng lần này không giống thế, nàng muốn sống tốt với Trần Kính Tông, vậy thì có nhiều chỗ cần phải thay đổi.
Trần Kính Tông nhìn nàng vài lần.
Hoa Dương như không nhận ra, một lòng tiếp đãi mẹ chồng.
Tôn thị lấy lại tinh thần, trước tiên quan tâm hỏi "Tối hôm qua rắc những thứ thuốc kia xong, có còn nhìn thấy con côn trùng nào không?"
Hoa Dương cười lắc đầụ
Tôn thị nhìn dãy núi phía bắc, bất đắc dĩ nói "Nơi này gần núi nên rắn rết cũng hơi nhiều một chút, bọn ta sớm đã quen rồi, chỉ tội nghiệp công chúa kim chi ngọc diệp, lần đầu gặp phải chuyện này, nhất định đã bị dọa sợ."
Hoa Dương không phủ nhận.
Kiếp trước nàng đúng thật là bị những con côn trùng đột nhiên xuất hiện kia giày vò không ít, nàng kinh sợ xong liền trút hết tức giận lên Trần Kính Tông, bắt Trần Kính Tông đi rắc thuốc bốn phía, côn trùng vì thế mà ngày càng ít đi.
Rõ ràng nhát gan, tối hôm qua lúc hiểu nhầm Trần Kính Tông là ma sao nàng lại không thấy sợ nhỉ.
Hoa Dương vụng trộm liếc nhìn Trần Kính Tông.
Trần Kính Tông cho là nàng đang oán trách hắn không phòng vệ cho tốt, không nghĩ gì nhiều, hắn có thể phòng ngừa trộm cướp, nhưng con rắn nhỏ như chiếc đũa, bảo hắn đang ở sương phòng phía đông phải phòng ngừa thế nào?
Nói đi nói lại, hắn còn phải cảm kích con rắn nhỏ kia, nếu không có nó hắn vẫn phải ngủ một mình ở sương phòng, đâu ra vui sướng như tối hôm qua.
Ba người vào trong phòng chính.
Tôn thị bỗng nhiên hít mũi một cái.
Hoa Dương có tật giật mình, ăn vụng là ăn vụng, nàng cũng không muốn bị mẹ chồng phát hiện.
Trần Kính Tông giải thích nói "Vì con rắn kia, tối hôm qua đi kiểm tra bốn phía bị giày vò đến nửa đêm mới ngủ, sáng nay dậy trễ mới ăn sáng xong."
Tôn thị hiểu ra, hỏi con dâu "Sáng nay khẩu vị công chúa thế nào?"
Hoa Dương "Có lẽ là cuối cùng cũng thích ứng với khí hậu bên này, khẩu vị tốt hơn nhiều, ăn được cả một tô mì."
Tôn thị rất vui, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nói "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, dạo này công chúa gầy đi không ít, phải nhanh chóng nuôi thịt trở lại."
Hoa Dương gật gật đầu, lòng nghĩ nếu ngày nào cũng có thể ăn vụng theo Trần Kính Tông, thân thể khôi phục như thường trong tầm tay.
Trò chuyện trong chốc lát, Tôn thị chuẩn bị rời đi.
Bà tự biết mình xuất thân thấp hèn, nói chuyện cùng công chúa cũng khó có chủ đề chung, ở lâu mọi người cũng không được tự nhiên.
Hoa Dương và Trần Kính Tông cùng tiễn bà ra khỏi Tứ Nghi đường.
Lúc trở về, Trần Kính Tông hỏi nàng "Sao nàng đột nhiên đổi cách gọi?"
Hoa Dương "Ta thích gọi thế nào thì gọi thế đấy, có gì hay mà hỏi."
Trần Kính Tông bước một bước chặn trước mặt nàng, cúi đầu nhìn nàng "Đổi cách gọi chỉ là một chuyện, tối hôm qua nàng cũng không đúng lắm, đang ngủ tại sao lại khóc?"
Hoa Dương nói dối "Gặp ác mộng."
Trần Kính Tông "Nhưng lúc đó nàng nói không nằm mơ, còn lần đầu tiên yêu thương ôm ấp với ta."
Sắc mặt Hoa Dương đỏ lên, trừng hắn nói "Ngươi không thích à?"
Trần Kính Tông ánh mắt phức tạp "Thích thì thích nhưng cuối cùng cũng phá giới luôn rồi."
Ẩn ý chính là, nếu không phải Hoa Dương chủ động câu dẫn hắn, hắn sẽ tiếp tục để tang đàng hoàng.
Hoa Dương tin hắn mới lạ, trực tiếp đẩy hắn ra, bước nhanh quay về phòng, còn đóng cửa phòng lại, tránh cho hắn cũng thi theo vào, làm phiền nàng viết thư nhà.
Trần Kính Tông đẩy cửa không thấy nhúc nhích, đứng một lát rồi một mình đi ra sân.
Sau này phải thường xuyên lên núi, hắn phải làm chút cung tên thuận tay với túi bắt cá.
⬅ Trước Tiếp ➡