⬅ Trước Tiếp ➡
Trong phòng, Hoa Dương viết thư một hồi, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng lạch cạch của vật gỗ ma sát vào nhau, tò mò đi đến trước cửa sổ, liền thấy được dưới mái hiên sương phòng phía đông, Trần Kính Tông ngồi trên một băng ghế nhỏ, một tay nắm lấy cây gỗ thật dài to bằng cổ tay, một tay cầm dao bầu, chuyên chú gọt nhọn.
Hai bên tay áo hắn đều bị cuốn lên đến trên khuỷu tay, lộ ra đôi bắp tay thon dài cường tráng.
Hắn cúi đầu, góc mặt anh tuấn sắc bén, so với bọn thị vệ trong phủ cô mẫu còn dễ nhìn hơn.
Đây là phò mã của nàng, ban đầu là nàng tận mắt nhìn trúng hắn, mặc dù chỉ là nhìn trúng gương mặt hắn, nhưng cũng là nàng tự mình lựa chọn.
Thô kệch thì đã làm sao, nàng không muốn hắn chết, lần này ai cũng đừng hòng cướp đi sinh mạng của hắn.
Đằng trước Tứ Nghi đường là Phù Thúy đường, một nhà tam ca của Trần Kính Tông ở đó.
Trần Hiếu Tông là Thám hoa lang, một bụng tài học văn chương nổi bật, bây giờ về nhà để tang, không có chuyện gì thì không tiện ra ngoài, hắn chỉ có thể nghe lời phụ thân, ở trong học đường nhà mình dạy cháu trai cháu gái và hai con trai của mình học.
Trần Hiếu Tông cũng không thích vây quanh bọn nhỏ, lúc phụ thân vừa phân phó xong, hắn vô thức đẩy đại ca ra "Phụ thân, học vấn của đại ca tốt hơn con, tính cách cũng giống người nhất trong đám huynh đệ bọn con, đoan chính trầm ổn, có thể trị được bọn Nhị Lang, sao người không để đại ca đi dạy học?"
Trần Đình Giám mặt không đổi sắc "Để ngươi dạy học chính là vì muốn rèn luyện tính tình của ngươi, đại ca ngươi đã quá chững chạc, cho nên không cần hắn tới dạy."
Trần Hiếu Tông ...
Ở học đường nhà chính dạy học một buổi sáng, Trần Hiếu Tông chỉ cảm thấy tinh thần kiệt quệ.
Nhìn cháu gái Đại Lang đã trở về Quan Hạc đường, trong hành lang, Trần Hiếu Tông tiếp tục dắt Nhị Lang, Tam Lang nhà mình đi về Phù Thúy đường.
Vào trong viện, thấy thê tử mình đứng dưới mái hiên cong, một tay đỡ cái bụng bầu đã lộ ra rất rõ, một bên ngước cổ về phía sau, giống như đang ngửi cái gì.
Trần Hiếu Tông thấy kỳ quái "Nàng đang làm gì vậy?"
La Ngọc Yến bảo nha hoàn đưa các con đi rửa tay trước, lại đến bên cạnh Trần Hiếu Tông rồi thì thầm nói nhỏ vào tai "Ta hình như ngửi thấy mùi chiên cá, chàng ngửi thử xem."
Trần Hiếu Tông không ngửi thử mà cười "Sao có thể thế được, trong nhà chúng ta không được ăn mặn, phía sau cũng không có nhà người khác, cho dù phố đằng trước có người ăn cá, hôm nay có gió bắc, mùi thơm tuyệt đối không bay được tới chúng ta bên này."
La Ngọc Yến bĩu môi "Ai nói phía sau chúng ta không có người? Tứ đệ và công chúa đang ở đó đấy, bọn họ còn có phòng bếp nhỏ Hừ, người ta là công chúa, không chịu khổ được, nói không chừng nương cố ý đưa thịt đưa cá qua bên kia Ta mặc kệ, trong bụng ta đang mang con cháu nhà các người, gần ba tháng không được ăn thịt rồi, ta không thèm thì con cũng thèm, Nhị Lang Tam Lang đều thông minh lanh lợi, chàng không sợ để đứa này đói ngốc sao?"
Công chúa thảm còn nàng không thảm sao? Nàng cũng là thiên kim Hầu phủ ở kinh thành, ăn sung mặc sướng đến lớn, đã lúc nào phải thấy khó khăn vì một bữa thịt cá đâu?
Trần Hiếu Tông "Không có khả năng, phụ thân trọng quy củ nhất, nương cũng nghe theo ông. Ở phương diện khác bọn họ chăm sóc công chúa nhưng về mặt này thì tuyệt đối sẽ không, càng không có khả năng sai quản sự đi mua đồ mặn, tự dưng để người ta nắm thóp."
La Ngọc Yến "Nhưng ta ngửi thấy mùi cá "
Trần Hiếu Tông thấy nàng thề son sắt, lúc này mới hít hà, nhưng không biết là thật sự không có hay mũi hắn không nhạy bằng mũi La Ngọc Yến, Trần Kính Tông cái gì cũng không ngửi được.
⬅ Trước Tiếp ➡