Lúc này, nha hoàn ở nhà chính bên kia đưa cơm trưa tới, cơm trắng với ba món rau một món canh, đương nhiên, bất kể là rau hay canh, đều là đồ chay cả.
Trần Hiếu Tông đỡ thê tử đi vào phòng chính trước, Nhị Lang, Tam Lang cũng rửa tay xong đi qua.
Nhị Lang năm tuổi, hiểu được rằng cả nhà phải để tang cho tằng tổ mẫu , Tam lang ba tuổi không hiểu được những đạo lý lớn đó, nhìn trên bàn cơm không có món thịt mình thích ăn nhất, trên khuôn mặt nhỏ nhắn viết đầy hai chữ thất vọng, oan oan ức ức nhìn cha và nương. Nó muốn quay về kinh thành, lúc còn ở kinh thành ngày nào cũng được ăn thịt, nhà cũ của tổ phụ nghèo quá, bữa nào cũng toàn rau xanh cháo trắng.
bà cố
La Ngọc Yến nếu như không ngửi thấy mùi cá thì còn có thể nhịn, nhưng nàng ngửi được rồi, nghĩ cha chồng thiên vị Tứ Nghi đường, nàng liền tủi thân không nuốt nổi cơm
Tình cảnh bi thảm ở trên bàn cơm, Trần Hiếu Tông thu vào trong mắt, trong lòng cũng thấy rất khó chịụ
Chủ yếu là thê tử, đường đường là thiên kim Hầu phủ, bây giờ lại đang mang thai mà chỉ được ăn những thứ này, hắn sao có thể nhẫn tâm?
"Ăn trước đi đã, ta sẽ nghĩ cách."
Trần Hiếu Tông dịu dàng nói.
Phong hào Thám hoa lang của hắn cũng không phải bỏ không, khuôn mặt như ngọc, phong độ nhẹ nhàng, dịu dàng dỗ dành người ta, nữ nhân nào chịu cho nổi?
La Ngọc Yến ngó ngó khuôn mặt tuấn tú của trượng phu, quyết định nhịn thêm một chút.
Nàng cũng không phải không biết phải trái, nếu tất cả mọi người đều ngoan ngoãn để tang thì nàng không ý kiến, nhưng nếu cha chồng thiên vị Tứ phòng thì nàng cũng phải được đãi ngộ giống thế
Sau bữa cơm, Trần Hiếu Tông ngồi ở phòng chính khoảng hai khắc rồi mới đi qua Tứ Nghi đường.
Trân Nhi ngồi trên ghế nhỏ ở cửa viện, cầm kim khâu trong tay, bên chân để một cái giỏ đựng kim chỉ.
Nghe thấy trong hành lang vang lên tiếng bước chân, Trân Nhi ngó ra, sau đó liền thấy Thám hoa lang Tam gia mặc một bộ đồ vải trắng, đầu đội khăn quan, ngọc thụ lâm phong.
Gương mặt Trân Nhi ửng đỏ, nhanh chóng thu dọn xong đồ bên cạnh rồi đứng lên.
"Tam gia."
"Ừm, ta có việc cần tìm phò mã của các ngươi, ngươi đi truyền lời đi."
Viện của ba huynh đệ đều là viện một cửa, đi vào dễ đụng mặt nữ quyến, hắn kính trọng đại tẩu, lại càng không dám thất lễ với đệ muội công chúa, thế nên muốn gặp tứ đệ phải đứng trên hành lang trò chuyện.
Trân Nhi nhận mệnh, chạy đi nói cho Triêu Vân.
Trong phòng, Hoa Dương và Trần Kính Tông vừa ăn đến cuối bữa, trong đĩa trước mặt Trần Kính Tông còn để một khúc xương cá thật dài với rất nhiều xương nhỏ.
Bên Hoa Dương một cái xương cũng không có, thịt chỗ nàng đều là Trần Kính Tông lựa xương xong mới đưa qua.
"Công chúa, Tam gia tới tìm phò mã."
Triêu Vân dặn dò Trân Nhi không được nói lỡ miệng rồi mới đi vào bẩm báo.
Hoa Dương nhìn về phía Trần Kính Tông "Chẳng lẽ ngửi được mùi rồi?"
Mùi cá kho càng đậm hơn so với mùi hầm canh cá, mặc dù Triêu Nguyệt cũng học theo Trần Kính Tông đóng chặt cửa lẫn cửa sổ, nhưng mùi thơm vẫn bay một ít ra ngoài.
Trần Kính Tông "Ngửi thấy thì cứ ngửi, chỉ cần ta và nàng không thừa nhận, bọn họ cũng không nói được gì."
Hắn bảo Triêu Vân châm trà, ăn cả một miệng dầu mỡ, không súc miệng trước khi gặp Tam ca thì chứng cứ cũng quá rõ ràng.
Hoa Dương nhìn hắn bận rộn, nghĩ nghĩ, nói "Tam ca nhìn không giống người háu ăn, phần lớn là đến vì tam tẩu, tam tẩu đang mang thai, bữa nào cũng ăn chay đúng là rất đáng thương."
Nghe nói giữa nhiều chị em dâu thường xuyên xảy ra so đo tranh cãi, nhưng việc này đặt lên người Hoa Dương lại tuyệt đối không có khả năng xảy ra.