Nàng đứng ở ven đường, nha hoàn sợ nàng lạnh, phủ thêm cho nàng áo choàng lông cáo trắng, còn nhét một bếp lò đồng nhỏ cầm tay ấm ấm áp áp vào ngực nàng.
Nhưng Hoa Dương rất nhanh liền nhìn thấy, những người thân thích đã từng cùng nàng ngồi trong một căn phòng mà nói chuyện trêu đùa, giờ đang mặc áo tù trắng đơn bạc, tay chân đều còng xiềng xích đi về phía nàng.
Trạng nguyên đại ca đã không còn nữa. Thám hoa tam ca đã từng nói cười vui vẻ, phong lưu phóng khoáng, lúc này gương mặt tiều tụy, không còn sức sống. Nhìn thấy nàng, lại dường như không nhìn thấy.
Đám tẩu tử rơm rớm nước mắt, không vì bản thân, chỉ cầu nàng nói giúp cho bọn trẻ.
Hoa Dương thành thân cùng Trần Kính Tông bốn năm, hơn nửa thời gian trong đó đều ở tại nhà cũ để tang. Về sau lại bởi vì chung đụng thì ít xa cách thì nhiều, dưới gối hai người cũng không có con nối dõi.
Nhưng nàng ở Trần gia có hai đứa cháu trai, ba đứa cháu gái.
Bây giờ bọn họ hoặc là thần sắc như chết lặng, hoặc là nước mắt rơi như mưa đi qua trước mặt nàng.
Hoa Dương cứ đứng như vậy trong gió tuyết, nhìn huynh tẩu từng thân thuộc ngày trước cùng cháu trai cháu gái ngây thơ ngày càng đi xa. Cho đến khi biến mất không nhìn thấy gì nữa.
"Tuyết quá lớn, người phải trở về thôi."
Nha hoàn đỏ mắt đỡ nàng đi về phía xe ngựa.
Hoa Dương nhìn về giữa đường lớn.
Tuyết trắng mênh mang, dấu chân lộn xộn, có lẽ là vết tích cuối cùng ở lại kinh thành của đám người Trần gia.
Nhưng mà một đường dấu chân lặp đi lặp lại này cũng nhanh chóng bị bông tuyết rơi lả tả bao trùm.
Nàng lại vẫn như nhìn thấy được một gương mặt quen thuộc.
"Nàng tự bảo trọng, ta phải đi rồi."
Là ngày ấy Trần Kính Tông xuất chinh, tia sáng bình minh ảm đạm, hắn đứng ở đầu giường từ biệt nàng.
"Lão tứ là một người thô kệch, nếu có chỗ nào ủy khuất công chúa, thần chắc chắn sẽ trách phạt hắn."
Là vào ngày mà nàng kính trà, giọng của cha chồng ngay thẳng và kiên nghị.
"Viện này vừa mới được xây, bàn ghế giường tủ đều là đồ mới. Nếu công chúa có chỗ nào không hài lòng, ta sẽ gọi người tới thay."
Vừa mới chuyển tới nhà cũ, mẹ chồng cùng nàng đi xem nhà ở trước, chỉ sợ nàng ở không quen.
"Là do lời ta nói không lọt tai, công chúa đừng quở trách Tứ đệ nóng giận."
"Công chúa cẩn thận, con ngỗng này biết cắn người đó."
"Đây là hoa đào ta mới hái, Tứ thẩm thích không?"
...
Hoa Dương nhắm mắt lại.
Không nên như thế này.
Kết cục của Trần gia, không nên như thế này
Lăng Châu, trấn Thạch Kiều, Trần gia.
Đêm lạnh như nước, Trần Kính Tông bỗng nhiên mở mắt.
Bên trong giường Babu yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, quả nhiên có tiếng nức nở yếu yếu ớt ớt phát ra từ trên giường.
Trần Kính Tông bực bội nhíu mày.
Hắn thừa nhận, để một vị công chúa kim tôn ngọc quý theo đám bọn họ vượt ngàn dặm xa xôi về nhà cũ chịu tang là đã khiến nàng chịu oan ức rồi, thậm trí ngay cả kẻ võ phu thô lỗ là hắn cũng làm nàng tủi thân. Nhưng ngay từ hôm đầu tiên rời khỏi kinh thành thì nàng đã bắt đầu bày sắc mặt, đến nay cái vẻ mặt này cũng đã bày được hơn hai tháng. Giày vò lâu như vậy rồi, vẫn yếu ớt nữa thì cũng chịu, lại còn đến nỗi nửa đêm nửa hôm tủi thân mà lén lút khóc thầm?
Trần Kính Tông không hiểu nổi.
Lúc đầu Hoàng thượng tứ hôn, Trần gia cũng không giấu giếm nàng cái gì, hắn đây cũng là người nàng tận mắt thấy qua.
Lần này về nhà chịu tang, lão đầu tử từng đề nghị để nàng ở lại kinh thành, nhưng không biết nàng nghĩ thế nào, chủ động đòi đi theo tới đây.
một cách để gọi cha
Vừa muốn tới, vừa thủi thân...
Trần Kính Tông ngồi dậy.