Nàng là công chúa, từ trên xuống dưới Trần gia đều hận không thể cung phụng nàng. Trước khi trở về, mẫu thân còn cố ý viết thư cho nhị thẩm, nhắc bên này chuẩn bị trước một chiếc giường Babu xa hoa quý báụ
Bên trong giường Babu là một chiếc giường khung, rộng rãi đến mức đủ cho cả bốn người trưởng thành thoải mái dễ chịu nằm lên đó.
Bên ngoài giường là địa bình cũng rất rộng, một đầu bày biện bàn trang điểm nhỏ của nàng, một đầu để hai rương gỗ vàng chứa vàng bạc châu báu mà nàng mang tới.
mình search thì không ra là cái gì, nhưng theo đoạn sau thì có vẻ là giống cái phản của bên Việt mình ấy
Theo lý thuyết, hắn là phò mã, có thể cùng hưởng thụ chiếc giường này với nàng.
Nhưng nàng không thích hắn, trở về cũng đã được hai mươi ngày, vậy mà hơn phân nửa thời gian Trần Kính Tông đều ngủ ở trên địa bình.
May mà sắp vào mùa hè, thân thể hắn lại cường tráng, không sợ bị lạnh.
"Khóc cái gì?"
Trong phòng cũng tối đen như mực, Trần Kính Tông nhìn không rõ gương mặt của nàng, chỉ có thể nhìn thấy được một đường nét mơ mơ hồ hồ.
Nàng không đáp lại, không biết là lười để ý đến hắn hay là cố ý muốn khóc cho hắn nghe.
Tiếng khóc yêu kiều yếu ớt, một lần lại một lần va vào trái tim của hắn.
Giống như sóng nước mềm mại trên mặt hồ vào những ngày không gió, từng đợt từng đợt cọ xát rễ cây đen sẫm lộ ra bên ngoài của đại thụ bên hồ.
Trần Kính Tông như ma xui quỷ khiến mà nhớ lại dáng vẻ hoa lê đái vũ của nàng vào lúc thân mật trước kia.
Tính tình của nàng thật sự là không đáng yêu chút nào, nhưng vào lúc đó lại khiến hắn yêu đến phát cuồng.
Thở dài một cái, Trần Kính Tông ra khỏi giường Babu đi tìm nơi để mồi lửa rồi thắp lên một ngọn đèn.
Ánh đèn chập chờn mờ mờ ảo ảo, ngay cả bóng tối bên ngoài cửa sổ nó cũng không xua tan được.
Giá rửa mặt bên kia có để sẵn một chậu nước, Trần Kính Tông vốn muốn trực tiếp nhúng ướt khăn mặt vào trong chậu nước lạnh, nhưng nhớ đến việc nàng yếu ớt, hắn bèn nhấc chiếc bình đồng giữ ấm lên, đổ nửa bình nước nóng hòa vào trong nước lạnh.
Chuẩn bị xong xuôi, một tay Trần Kính Tông nhấc ngọn đèn, một tay cầm chiếc khăn đã vắt nước mà đi vào trong giường một lần nữa.
Giường Babu tựa như một gian phòng nhỏ trói buộc ánh đèn dịu êm vào trong đó.
Trần Kính Tông đặt đèn xuống, quay người nhìn lên trên giường.
Hắn cứ tưởng rằng mình sẽ thấy được một khuôn mặt mỹ nhân viết đầy hai chữ oán hận, lại bất ngờ phát hiện nàng vẫn còn ngủ, tiếng khóc đã biến mất, trên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp còn chứa một giọt nước mắt chưa kịp lăn xuống.
Cho nên, nàng chỉ là đang mơ một giấc mộng khiến nàng đau lòng, buồn bã?
Yên lặng đứng được một lúc, xác nhận rằng nàng lại ngủ say, Trần Kính Tông nhìn chiếc khăn trong tay mình, không muốn phí công vô ích, hắn lặng lẽ ngồi vào mép giường, cúi người giúp nàng lau đi giọt nước mắt kia.
Không ai hiểu rõ hơn hắn một thân làn da tiên nữ này của nàng non nớt biết bao, động tác Trần Kính Tông nhẹ nhàng hơn trong vô thức.
Hoa Dương cảm nhận được có người đang chạm vào nàng nhưng đầu óc nàng mơ mơ màng màng, trên người cũng không có sức lực.
Nàng biết mình bị bệnh rồi.
Ngày thứ hai đám người Trần gia bị áp giải rời khỏi kinh thành, nàng liền bị bệnh.
Ngự y nói là nàng bị nhiễm khí lạnh khi đi ra ngoài trời tuyết, nhưng Hoa Dương lại cảm thấy, nàng bị tâm bệnh.
Nàng muốn cứu Trần gia. Ngay khi nghe được tin đệ đệ muốn tra xét tịch thu Trần gia, nàng liền vào trong cung.
Kết quả thì thế nào chứ?
Cái người đệ đệ vừa mới mọc đủ lông đủ cánh này vậy mà lại lạnh lùng nói rằng đây là quốc sự, bảo nàng đừng can thiệp vào.
Hoa Dương đi cầu xin mẫu hậu, mẫu hậu lại giống nàng bị vấp phải trở ngại ở chỗ đệ đệ.