Bạch Hiểu Nguyệt chắc chắn, đảm bảo với anh có thể tự về nhà, Vân Thiên Lâm thấy cô như vậy cũng không muốn ép. Đến trước công ty, anh hôn cô một cái chào tạm biệt rồi rời xe đi.
Bạch Hiểu Nguyệt bước vào công ty đột nhiên có một cảm giác vô cùng lạ, nhân viên trong công ty khi nhìn thấy cô đều túm tụm lại chỉ chỉ trỏ trỏ. Chắc chắn là cô không nhầm, bọn họ đang nhìn về phía cô nói gì đó mà cô không biết.
Bạch Hiểu Nguyệt đi đến một góc khuất, lấy gương ra xem mặt mình có dính gì không nhưng mặt vẫn như thường ngày,chẳng dính gì cả. Trên đường đến phòng làm việc, ai nấy cũng đều nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ, cô nhíu mày rốt cục là chuyện quái quỷ gì đây.
Bạch Hiểu Nguyệt định mở cửa thì bỗng nhiên nghe được ai đó đang nói về mình khiến cô phải dừng lại hành động mở cửa: “Này, có nghe chuyện gì về phòng ban mình chưa. Bạch Hiểu Nguyệt là người phụ nữ làm gái cao cấp, cô ta chuyên dụ dỗ những người đàn ông lắm tiền. Nghe đâu, hôm qua được một lão già giàu có lái xe đắt tiền đưa đón đi làm. Vậy mới nói, không thể trông mặt mà bắt hình dong được, bề ngoài cô ta đơn thuần, ngây thơ, trong sáng nhưng bên trong lại mưu ma đầy người."
Một người khác lại nhốn nháo lên: “Thật không? Cậu nghe ai nói vậy?"
Người tung tin hào hứng kể: “Cậu đúng là thông tin không nhanh nhạy, phòng ban mình là biết trễ nhất rồi. Cả công ty này đồn ầm cả lên, ai mà không biết."
Giọng của một người đàn ông vang lên khiến cho Bạch Hiểu Nguyệt nghe xong cũng phải kinh tởm: “Này, nếu như tôi mua cô ta một đêm thì được chứ."
Giọng của một người phụ nữ khác châm biếm nhưng cũng có ý khinh miệt: “Cậu nói xem, người ta chỉ tiếp những người không phải là có tiền thì cũng giàu nứt đổ vách. Cậu thì đángbao nhiêu tiền?"
Một người có vẻ tò mò hiếu kỳ khác lại nói: “Nhưng mà các người có nghĩ những người có tiền toàn là lão già, những người đàn ông trẻ tuổi làm gì có nhiều tiền như vậy. Cho nên có lẽ trước giờ cô ta chưa nếm thử qua người đàn ông cường tráng nào đi."
Cả phòng ban nghe thế được một trận cười thỏa thê. Bạch Hiểu Nguyệt ở ngoài nghe người khác chế giễu về mình như thế có chút không cam lòng. Cả đời của cô chưa bao giờ vì tiền mà bán rẻ thân thể ngoại trừ lần đó vì bố cô. Vậy mà những người này nghe tin đồn thất thiệt giá họa cho cô, vu khống cô là loại người phụ nữ không đàng hoàng. Bọn họ thật sự là quá đáng.
Nhưng mà người có thể dám tung tin đồn thất thiệt này e chỉ có một người đó là bà chị họ đáng kính của cô Bạch Vân Khê. Cô ta đang trả thù cô.
Bạch Hiểu Nguyệt tức giận mở mạnh cửa đi vào, nhìn bọn người vừa chế giễu cô nói: “Nếu như các người muốn nói xấu thì đứng trước mặt tôi mà nói, đừng có ở sau lưng mà bịa đặt người khác. Tôi có thể kiện các người tội vu khống"
Bạch Hiểu Nguyệt nằm chặt tay lấy can đảm giúp cho mình giữ vững tinh thần đối phó với những người miệng lưỡi thế gian này. Không ngờ có một ngày cô bị người ta hạ miệt khinh khi coi rẻ chẳng đáng một xu trong khi đó cô không hề làm việc gìtrái với luân thường đạo lý.
Một người trong số đó bị chính chủ bắt tại trận cũng chẳng thấy mất mặt gì, cô ta chính là Vương Lợi Lợi, cô ta lớn giọng nói: “Vậy cô có biết phòng ban chúng tôi vì một người mới vô như cô mà ảnh hưởng đến danh tiếng không. Chúng tôi chưa bao giờ mất mặt vậy, đường đường là một phòng ban lớn trong công ty lại có một con sâu làm rầu nồi canh, một kẻ chuyên dụ dỗ đàn ông, làm tiền trên người họ. Cô làm mất mặt phụ nữ chúng tôi quá rồi còn ở đây lớn tiếng."
Bạch Hiểu Nguyệt cứng rắn, cô không thể rơi nước mắt ở đây được, khác nào chứng tỏ cô yếu đuối, cô trả lời: “Đó chỉ là hiểu nhầm, tin đồn không căn cứ vậy mà các người cũng dám đồn thổi bôi nhọ danh dự người khác."
Vương Lợi Lợi hất hàm, cười khảy một tiếng: “Loại người như cô mà cũng có danh dự, không biết qua bao nhiêu lão già rồi. Nếu như cô muốn chúng tôi tin cô không phải là loại phụ nữ đó thì chứng minh đi."
Bạch Hiểu Nguyệt đi đến đứng trước mặt Vương Lợi Lợi nói: “Được nhưng tôi khuyên cô nên tôn trọng người khác trước tiên, đừng có mở miệng ra là loại người này loại người nọ sẽ làm hỏng đi màu son của người tạo ra nó. Tôi không chỉ muốn nói với cô và nói với mọi người là tôi đã là người phụ nữ đã kết hôn, tôi đã có chồng. Còn chồng tôi già trẻ như thế nào tôikhông cần thiết phải nói ở đây. Vì vậy tôi yêu cầu mọi người chấm dứt những tin đồn thất thiệt về tôi."
Vương Lợi Lợi thấy Bạch Hiểu Nguyệt khí thế không nhỏ, cô thế mà lại bị Bạch Hiểu Nguyệt áp đảo lại còn bị mắng là miệng mồm không đáng đánh son, Vương Lợi Lợi tức giận: "Chẳng lẽ cô nói kết hôn rồi là bọn tôi lại tin à. Ai nói mà chắng được, có giỏi thì cô đừng đi làm nữa, ở nhà cho chồng nuôi."
Mọi người thấy Vương Lợi Lợi có vẻ không giữ được bình tĩnh nữa, lời nói cũng có chút hồ đồ liền ngăn cản cô ta lại.
Bạch Hiểu Nguyệt lại tiếp tục lên tiếng: “Vương Lợi Lợi, cô kích động như thế để làm gì? Hay là cô ghen ty tôi lấy được chồng giàu cho nên mới lồng lộn như vậy. Tôi nói tôi đã kết hôn rồi, mọi người tin hay không thì tùy, tôi không có nghĩa vụ phải chứng minh. Chỉ mong mọi người đừng tung tin thất thiệt nữa về tôi mà thôi."
Bạch Hiểu Nguyệt nói xong định quay trở lại chỗ làm thì Vương Lợi Lợi nhất quyết không bỏ qua cho Bạch Hiểu Nguyệt nói: “Bạch Hiểu Nguyệt cô đứng lại đó."
Bạch Hiểu Nguyệt quay đầu lại thì thấy Vương Lợi Lợi chạy tới chỗ cô, vương tay ra tát cô một cái. Bạch Hiểu Nguyệt giơ tay ra cản lại. Vương Lợi Lợi không đánh được liền dùng tay khác định xô ngã Bạch Hiểu Nguyệt thì Bạch Hiểu Nguyệt cũng nhanh tay xô cô ta ngã trước.Vương Lợi Lợi mất thế ngã sõng soài xuống đất, chiếc váy ngắn cũng theo thế mà bị xé toạc ra. Vương Lợi Lợi xấu hổ không biết làm thế nào lại bị mọi người trong văn phòng cười chế nhạo một trận. Bạch Hiểu Nguyệt chỉ là làm theo bản năng cũng không muốn cố ý làm cô ta rách váy.
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn thấy khăn trải bàn trên bàn liền đi tới lấy nhanh ném qua Vương Lợi Lợi vừa vặn che được đùi cô ta. Cũng vừa lúc đó đến giờ làm việc, tất cả mọi người đều quay trở lại chỗ làm việc không hứng thú với trò vui nữa. Bạch Vân Khê vừa vặn đến công ty, nhìn thấy Bạch Hiểu Nguyệt ngồi đó, Bạch Vân Khê đi ngang qua như vô tình cố ý đánh rơi một tờ giấy xuống nền nhà.
Triệu Thiến bên cạnh tinh mắt nhặt lên trả lại cho Bạch Vân Khê, nhưng dòng chữ trên tờ giấy vô tình đập vào mắt của Triệu Thiến là Giấy Khám Thai. Triệu Thiến vui mừng nhảy câng lên bước tới nịnh nọt Bạch Vân Khê: “Sếp, sếp đánh rơi giấy tờ.
Chúc mừng sếp mang thai đứa con đầu lòng."
Những người khác trong văn phòng nghe Triệu Thiến nói Bạch Vân Khê mang thai cũng liền chạy tới nịnh hót: “Chúc mừng sếp. Đây là chuyện vui, sếp định khi nào đãi nhân viên đi ăn để chúc mừng đây ạ."
Bạch Vân Khê dường như không nghe tất cả mọi người nói chúc mừng, cô ta chỉ để ý đến thái độ của Bạch Hiểu Nguyệtnếu biết tin cô mang thai đứa con của Trình Lãng. Nhưng có vẻ Bạch Hiểu Nguyệt chẳng quan tâm lắm, cô ta dửng dưng trước tin cô mang thai. Còn mọi người thì đua nhau chúc mừng, Bạch Vân Khê tuy ngoài mặt vui vẻ những trong lòng khó chịu khi không được thấy vẻ mặt như cô tưởng tượng, cô nói: “Được rồi cảm ơn mọi người đã chia vui cùng tôi, nhất định sẽ mời mọi người một bữa ra trò."
Bạch Hiểu Nguyệt khi nghe tin Bạch Vân Khê mang thai của Trình Lãng, cô không có gì bất ngờ lắm. Hai người đấy suốt ngày làm chuyện đó cũng khó trách mà không mang thai. Cô đột nhiên nghĩ đến nếu như có một ngày cô cũng mang thai đứa con của Vân Thiên Lâm, rồi bất ngờ thông báo cô có con với anh. Không biết cảm giác của anh sẽ như thế nào.
Riêng Bạch Hiểu Nguyệt, cô sẽ rất yêu đứa trẻ đó, nó là sự kết hợp giữa một nửa của cô và một nửa của anh. Cô sẽ từng ngày nuôi dưỡng nó 9 tháng 10 ngày, đợi nó ra đời rồi đặt tên.
Nhưng mà Vân Thiên Lâm thích con gái hay là con trai, nhỡ anh thích con trai còn cô thích con gái thì sao. Tốt nhất có thể sinh một cặp song sinh, anh nuôi con trai của anh, cô nuôi con gái của cô.
Suy nghĩ đó làm cho cảm thấy hạnh phúc hơn, lại càng nhớ anh hơn. Mới gặp nhau sáng nay lại cảm giác như lâu rồi không gặp. Vân Thiên Lâm ơi là Vân Thiên Lâm, anh đúng là người đàn ông có sức hút khó cưỡng với người phụ nữ mang tên BạchHiểu Nguyệt.
Hiểu lầm vô cớ
Trong lúc Bạch Hiểu Nguyệt đang chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của mình, thì Bạch Vân Khê cố ý đi đến trước mặt Bạch Hiểu Nguyệt ra vẻ ta đây đắc ý nói: “Bạch Hiểu Nguyệt, tôi với Trình Lãng ngay cả có con cũng đã có rồi, cho nên hôn lễ sớm sẽ được tổ chức. Tôi hy vọng ngày đó cô sẽ xuất hiện trong ngày vui của chúng tôi để chúc mừng."
Bạch Hiểu Nguyệt nghe Bạch Vân Khê mời mình đến dự đám cưới, cô cũng không muốn đi lắm nhưng nếu như không đi thế nào cô ta cũng sẽ bảo cô là vẫn còn yêu Trình Lãng nên cô nói với Bạch Vân Khê: “Được thôi, nếu như cô gửi thiệp mời tôi sẽ cùng chồng tôi đi đến dự dám cưới của hai người."
Bạch Vân Khê cố nhìn sâu vào trong đôi mắt Bạch Hiểu Nguyệt hòng tìm ra sơ hở nhưng sao mãi vẫn chẳng thấy.
Nhưng Bạch Vân Khê sẽ không chịu thua dễ dàng, cô ta vẫn mỉa mai Bạch Hiểu Nguyệt: “Cô thật sự đã kết hôn? Mà có như vậy thì tôi cũng nể cô thật đấy, có thể cùng một lão già đến dự hôn lễ của người khác. Cô không cảm thấy mất mặt sao?"
Bạch Hiểu Nguyệt trong đầu suy nghĩ, nếu như Bạch Vân Khê mà biết Vân Thiên Lâm không những không phải là một lão già mà còn là một rùa vàng thì cô ta có bị tức đến thổ huyếtkhông? Nhưng mà khoan đã, cô ta đang mang thai, cô không nên chửi rủa phụ nữ đang trong quá trình mang bầu. Dù có ghét cô ta cỡ nào nhưng mà như vậy tội rất lớn cô không gánh nổi, cô nói: “Tại sao lại mất mặt, tôi và chồng tôi đều hợp pháp trên danh nghĩa, giấy trắng mực đen rõ ràng tại sao phải mất mặt. Tôi nghĩ người mất mặt mới chính là Bạch Vân Khê cô, chưa kết hôn đã mang thai trước, chứng tỏ cô mới chính là người phụ nữ không tốt"
Bạch Vân Khê không ngờ Bạch Hiểu Nguyệt lại mình những lời như vậy, nhục nhã, bị xúc phạm, xấu hổ đều có hết tuy nhiên Bạch Vân Khê nén vào trong lòng. Bạch Vân Khê không thể để cho Bạch Hiểu Nguyệt đắc ý được, ở đây có rất nhiều người Bạch Vân Khê không thể giống như mọi khi được, Bạch Vân Khê kiềm chế lửa tức giận trong lòng nói: “"Bạch Hiểu Nguyệt, có phải cô vẫn còn yêu Trình Lãng, thấy tôi mang thai đứa con của anh ấy liền trở nên rất không phục, bởi vì đáng lí ra người đó là cô chứ không phải là tôi. Hiểu Nguyệt, Trình Lãng anh ấy không còn yêu cô nữa, cô cũng đừng nên níu kéo làm gì, miễn cưỡng hai bên chẳng những không có hành phúc mà còn đau khổ."
Bạch Hiểu Nguyệt nhíu mày, Bạch Vân Khê ở đây diễn trò gì vậy. Cô thật sự rất bực mình, cô đã nói với hai người bọn họ không biết bao nhiều lần là cô đã không còn tình cảm gì nữa rồi. Hiện tại cô cũng đã yêu một người khác, chẳng dính dánghay liên quan gì đến hai người họ nữa cả. Sao cứ nhắc mãi chuyện này, cô không kiềm chế được, lấy tay chỉ vào người Bạch Vân Khê nói: “Bạch Vân Khê, cô ở đây nói nhăng nói gì vậy, hai người đừng có tự luyến rồi nghĩ người khác theo ý mình được không? Tôi xin hai người đừng có ghán ghép tôi vẫn còn yêu Trình Lãng nữa. Anh ta thật sự làm tôi thấy kinh tởm."
Bạch Vân Khê thừa cơ hội Bạch Hiểu Nguyệt mất kiểm soát cảm xúc liền nắm lấy tay Bạch Hiểu Nguyệt mà tiếp tục màn kịch già vờ cầu xin. Bạch Hiểu Nguyệt khó hiểu vội rút tay về, ngay cả sự đụng chạm này cô cũng không muốn: “Bạch Vân Khê buông tay tôi ra"
Sự vùng vẫy của Bạch Hiểu Nguyệt là lợi thế của Bạch Vân Khê, cô ta đã tính toán từng bước cả rồi, liền bắt lấy thời cơ giả vờ bị Bạch Hiểu Nguyệt đẩy ngã trên nền nhà, Bạch Vân Khê khuôn mặt đau đớn, khổ sở, tay ôm lấy bụng để bảo vệ đứa con khi bị đẩy ngã.
Tất cả mọi người trong văn phong chưa kịp phản ứng thì Trình Lãng bước vào vừa hay nhìn thấy ngay cảnh Bạch Hiểu Nguyệt đẩy ngã Bạch Vân Khê, vẻ mặt vô cùng đáng thương.
Trình Lãng vội chạy tới đỡ lấy Bạch Vân Khê, anh lo lắng hỏi: “Vân Khê, em không sao chứ. Có chỗ nào bị đau không"
Bạch Vân Khê như cảm giác tội nghiệp ra vẻ lòng mình quảng đại, khoan dung bao la nói: "Em không sao, nếu nhưBạch Hiểu Nguyệt làm vậy để có thể quên đi anh thì em cũng cam lòng."