⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Hiểu Nguyệt không muốn tiếp tục nhìn lấy hai người làm trò hề trước mặt bàn dân thiên hạ, cô định rời đi chỗ khác, khi nào bọn họ giải quyết xong chuyện cá nhân rồi cô sẽ quay trở lại làm việc. Nhưng ý định của cô không được như mong muốn. Ngay lúc cô định bỏ đi thì Trình Lãng kéo cánh tay cô lại nói: “Bạch Hiểu Nguyệt, cô gây chuyện đánh người, xô đẩy người khác còn không chịu nhận lỗi về mình. Tôi yêu cầu cô phải xin lỗi Vân Khê ngay lập tức."
Bạch Vân Khê lại kéo kéo tay Trình Lãng, cô ta yếu ớt nói:
"Trình Lãng, em không sao. Cũng tại em không cẩn thận nên dễ té ngã. Đừng trạch Bạch Hiểu Nguyệt, em ấy còn nhỏ, chưa thấu đáo mọi sự việc."
Bạch Hiểu Nguyệt xem thường bọn họ, đúng là hai người chẳng ra gì, rất xứng đôi với nhau, cô nói: “Thấy chưa, cô ta nói không có việc gì, anh còn bắt tôi xin lỗi. Mọi người nghe rõ là cô ta nói không sao. Tôi không cần phải xin lỗi nữa."
Trình Lãng tức giận nói: “Bạch Hiểu Nguyệt, cô trở nên là con người bạo lực từ khi nào? Càng ngày cô càng lộ rõ bản chất xấu xa của mình. Thật may mắn là người bên cạnh tôi bây giờ không phải cô mà là Bạch Vân Khê."
Bạch Hiểu Nguyệt móc móc tai, bên trong hình như có rấtnhiều chất dơ, cô thổi một cái cười lạnh rồi nói mấy câu chế giễu: “Bây giờ chẳng phải hai người đang ở bên cạnh nhau hay sao, còn may với không may cái gì nữa. Hai người bớt nói những lời dư thừa đi được không? Tôi nghe mà mỏi hết cả tai.
Tôi đi vệ sinh đây"
Bạch Hiểu Nguyệt rời khỏi đó, trong lòng nghĩ đến Vân Thiên Lâm. Anh ấy mặc dù thường ngày ít nói, lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng, không biểu hiện cảm xúc nào nhưng ít ra sống với Vân Thiên Lâm rất dễ chịu, không bày mưu vẽ trò, rắc rối, dài dòng lê thế như tên Trình Lãng kia. 
Đánh bài tại đồn cảnh sát
Sau khi tan làm, Bạch Hiểu Nguyệt nghĩ Vân Thiên Lâm thì đã đi công tác, về nhà cũng chỉ một mình thế nên cô gọi điện hẹn người bạn thân của mình là Trần Gia Gia đi ăn lẩu.Tiếng chuông reo ba bốn hồi có người bắt máy, Bạch Hiểu Nguyệt vui vẻ nói: “Gia Gia, cậu ở đâu, có rảnh không? Mình tới đón cậu đi ăn lẩu."
Đầu bên kia điện thoại là giọng nói đáng thương của Trần Gia Gia: “Hiểu Nguyệt, chắc là không được đâu, mình đang ở đồn cảnh sát, có lẽ là để dịp sau rồi."
Bạch Hiểu Nguyệt hoảng hổn khi nghe tin Trần Gia Gia đang ở đồn cảnh sát, cô hỏi lại: “"Cậu xảy ra chuyện gì vậy, thôi được rồi, cậu đợi đó, mình sẽ tới ngay."
Bạch Hiểu Nguyệt vội vàng đi đến đồn cảnh sát, mắt đảo một vòng đã thấy ngay Trần Gia Gia, cô đi đến: “Gia Gia, cậu không sao đấy chứ. Sao phải đồn cảnh sát thế này?"
Bạch Hiểu Nguyệt vừa hỏi vừa nhìn người bên cạnh Gia Gia thì ra đó là Cố Thần. Cố Thần từ khi thấy Bạch Hiểu Nguyệt đến đã ngạc nhiên rồi, nay cô ấy lại là bạn của người phụ nữ biến thái này thật đúng là mở rộng tầm mắt.
Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu với Cố Thần xem như là chàohỏi. Sau đó quay qua nói với Trần Gia Gia: "Gia Gia, đây là bạn của người mình đã kết hôn nhưng cậu chưa có dịp gặp mặt."
Trần Gia Gia nghe nói là người quen liền mừng rỡ, nói với Bạch Hiểu Nguyệt: “Hiểu Nguyệt, vậy cậu có thể nói giúp mình với anh ta là tất cả hiểu nhầm. Mình không cố ý quay lén anh ta."
Bạch Hiểu Nguyệt trố mắt: “Quay lén, Gia Gia cậu bình tĩnh đã, kể rõ mọi chuyện cho mình rồi sau đó tìm cách giải quyết"
Trần Gia Gia đáng thương kể lại câu chuyện cho Bạch Hiểu Nguyệt nghe: “Mình nhận lời của một bà chị theo dõi tên chồng của chị ấy xem hắn ta có phải đang ngoại tình không? Mình theo dõi hẳn mấy ngày liền phát hiện hẳn rất thường xuyên vào nhà vệ sinh, mỗi lần hắn vào nhà vệ sỉnh rất lâu mới trở ra. Hôm nay, mình quyết không ở ngoài đợi nữa mà là thừa dịp không có ai trốn vào nhà vệ sinh nam nghe ngóng. Ai biết được, đột nhiên nhà vệ sinh nam lại đông người mình không thể ra ngoài được liền ở bên trong, thời gian ngồi đợi mình đã lấy máy quay ra kiểm tra thử. Sau một lúc, mình đoán không còn tiếng động nữa, có lẽ người đã đi hết mình mới ra ngoài cầm theo máy quay thích thú quay thử nhà vệ sinh nam ai dè anh ta vẫn còn ở trong. Nhưng cái đáng nói là mình quay trúng người ta đang đi vệ sinh. Anh ta tưởng mình là kẻ biến thái chuyên quay lén nhà vệ sinh nam liền bắt tớ lại lên đồn, trong lúc chống cự, thì cái máy quay bị rơi và bị hỏng, bây giờ thì người ta đang sửa lại để là bằng chứng bắt tớ. Hiểu Nguyệt,c cậu phải nói với anh ta làtớ vô tội. Máy ảnh cũng đã hư rồi, không ai có thể thấy được hình ảnh anh ta đang đi vệ sinh thế nào nữa."
Cố Thần ngồi bên cạnh thấy cô ta bào chữa cho tội lỗi của mình không nhịn được bèn quát: “Này, cô kia. Tại sao đến bây giờ cô vẫn chưa chịu nhận lỗi về mình. Đây còn thuộc về nguy hiểm của xã hội, không còn là cá nhân của tôi nữa. Cô có biết dùng máy quay tại một nhà vệ sinh là phạm pháp không, xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân của đấng đàn ông chúng tôi đấy. Đâu phải chỉ có phụ nữ các cô mới có thứ đáng để nhìn, đàn ông chúng tôi cũng có mà."
Bên cảnh sát nghiêm túc lớn tiếng: “Đề nghị hai bên giữ trật tự cho chúng tôi làm việc. Xét thấy đây là hành vi nguy hiểm cho xã hội, chúng tôi phải điều tra kỹ càng."
Trần Gia Gia nghe cảnh sát nói có chút nghiêm trọng, cô lay lay tay của Bạch Hiểu Nguyệt cầu cứu: “Hiểu Nguyệt, cậu nhất định phải giúp mình. Cứu mình ra khỏi đây, sau này mình sẽ không hồ đồ như vậy nữa."
Bạch Hiểu Nguyệt vỗ võ lưng Trần Gia Gia trấn an cô nói:
"Cậu yên tâm, mình sẽ giúp cậu."
Bạch Hiểu Nguyệt đi đến bên Cố Thần, cô ra sức giải thích cho Cố Thần hiểu là Gia Gia không phải là cố ý, cô còn đem thân phận chị dâu của bọn họ ra đảm bảo về mặt tình bạn của bọn họ. Có bao nhiều thế chấp được cô cũng đã thế chấp, cóbao nhiêu nước bọt cô cũng đã tiêu hết.
Cố Thần vừa nghe Bạch Hiểu Nguyệt giải thích, vừa nhìn xem cô gái Trần Gia Gia. Cuối cùng thì Cố Thần cũng nể tình Bạch Hiểu Nguyệt là chị dâu nên nói gì đó phía cảnh sát. Sau một hồi phân trần thì Trần Gia Gia được phép là vô tội. Đứng trước cổng cảnh sát, Trần Gia Gia vui mừng ôm lấy Bạch Hiểu Nguyệt cười toe toét: "Hiểu Nguyệt, cám ơn cậu"
Bạch Hiểu Nguyệt không nương tay, đẩy Trần Gia Gia đối diện với Cô Thần: “Người cậu nên cảm ơn nhiều nhất là đây này."
Cố Thần đột nhiên cảm thấy căng thẳng, anh không nhìn đối diện Trần Gia Gia mà lấy cớ nhìn xung quanh. Trần Gia Gia cúi đầu nói với Cố Thần: “Cố Thần cảm ơn anh."
Cố Thần nhìn cô gái trước mặt, dáng vẻ phong thái tự tin, anh nói: "Không cần cám ơn, cô có thể mời một bữa ăn là được."
Trần Gia Gia nhìn Bạch Hiểu Nguyệt, Bạch Hiểu Nguyệt gật gật đầu. Trần Gia Gia nói: “Được, nhưng mà tôi không biết anh thích ăn gì lại không biết nhiều chỗ ăn ngon nên.."  
Cố Thần chưa đợi Trần Gia Gia nói xong đã nói thêm:
"Không sao, dù sao hiện tại tôi cũng đang đói lại không có người đi ăn cùng, chúng ta sẽ đi ăn một bữa. Tôi biết một nhà hàng hải sản rất ngon. Tôi chở hai người đi."
Cố Thần quay người đi lấy xe, trong lòng anh vui vẻ lên rấtnhiều. Vốn tưởng lần này phải đi ăn một mình nhưng may mắn lại vào đồn cảnh sát rồi gặp người quen, có người lại cùng đi ăn chung.
Ba người bước vào nhà hàng, đối với Bạch Hiểu Nguyệt đã biết mức độ yêu cầu cao trong việc hưởng thụ ba người bọn họ nên khi bước vào nhà hàng sang trọng này cũng không ngạc nhiên gì mấy nhưng đối với Trần Gia Gia thì là lần đầu tiên, Trần Gia Gia kéo tay Bạch Hiểu Nguyệt lại nói nhỏ: “Hiểu Nguyệt, cậu nói xem, người này nói mời một bữa là liền vào nhà hàng đắt tiền, cậu nghĩ xem mình có trả nổi tiền không?"
Bạch Hiểu Nguyệt lại trấn an Trần Gia Gia: "Không sao, nếu không đủ tiền, mình sẽ cho cậu mượn, còn mình không đủ nữa thì mượn Cố Thần, khi nào có thì trả lại."
Trần Gia Gia nghĩ nghĩ rồi nói: “Mình mời anh ta nhưng lại mượn tiền anh ta trả cũng được sao?"
Bạch Hiểu Nguyệt trong lòng gào thét tất nhiên là không được rồi, cậu có đầu óc không? Nói nhăng nói cuội thế mà cậu cũng tin mình. Đương nhiên, Bạch Hiểu Nguyệt không thể nói thế với Trần Gia Gia, cô cười nhẹ nhàng nói: “Được chứ, dù sao anh ta cũng là bạn của chồng mình mà."
Trần Gia Gia nghe nói thế khoác tay Bạch Hiểu Nguyệt tiến vào trong. Cố Thần gọi rất nhiều đồ ăn không biết là vì anh đang đói hay là đang vui có người đi ăn cùng anh.Thức ăn được mang ra, Trần Gia Gia trố mắt ngạc nhiên.
Các món ăn trên bàn rất ư là bắt mắt, toàn bộ đều là hải sản.
Trong thoáng chốc Trần Gia Gia quên mất mình là người trả hóa đơn.
Trên bàn ăn, Cố Thần mời hai người phụ nữ dùng trước.
Trần Gia Gia và Bạch Hiểu Nguyệt không khách sáo liền dùng thức ăn. Cố Thần cũng từ tốn gắp thức ăn, anh hỏi: "Sao, thế nào, nhà hàng này có ngon không?"
Trần Gia Gia và Bạch Hiểu Nguyệt đều đồng thanh trả lời với miệng ngốn đầy hải sản: “Ngon lắm"
Trần Gia Gia tinh mắt để ý thấy cách ăn của Cố Thần rất từ tốn, nhẹ nhàng, tao nhã không giống với người bên thường.
⬅ Trước Tiếp ➡