⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Gia Gia tò mò hỏi: “Cố Thần, không phải là anh xuất thân từ thượng lưu đấy chứ. Cách ăn của anh chẳng khác nào giới quý tộc, còn tôi với Bạch Hiểu Nguyệt trông thật giống dân thường."
Cố Thần bị Trần Gia Gia nói làm cho buồn cười, từ trước tới giờ anh chưa bao giờ xem mình là tầng lớp thượng lưu gì đó, cách ăn cũng chỉ là thói quen của anh, anh cười cười định giải thích thì tiếng chuông điện thoại reo, Cố Thần bắt máy nói với vài câu.
Đại khái Trần Gia Gia và Bạch Hiểu Nguyệt cũng đoán đượcCố Thần đang nói chuyện với con gái và muốn đến đây dùng bữa chung. Quả nhiên sau khi cúp máy, Cố Thần nói: "Xin lỗi hai người, vị hôn thê của tôi Thẩm Nhược Tâm cô ấy muốn đến đây dùng chung bữa. Tôi không tiện từ chối cho nên hai người không phiền chứ."
Trần Gia Gia ngạc nhiên không ngờ anh ta đã có vị hôn thê rồi có điều lúc nói chuyện điện thoại nghe giọng anh ta có vẻ hờ hững, chẳng giống là đang nói chuyện với hôn thê. Nhưng mà thôi, chuyện này cũng không liên quan đến cô, đừng nhiều chuyện cua người khác.
Chẳng mấy chốc, cô gái Thẩm Nhược Tâm đến. Kể từ khi bước vào, cô ta chẳng thèm chào hỏi đến ai, dường như chỉ biết đến Cố Thần. Trần Gia Gia và Bạch Hiểu Nguyệt bốn con mắt theo dõi hành động kỳ lạ của hai người sắp kết hôn, miệng ngậm chặt đũa không nhúc nhích. Cố Thần thì lặng lẽ ngồi ăn chẳng đoái hoài gì đến Thẩm Nhược Tâm, còn cô ta thì chống cắm ngồi nhìn Cố Thần ăn. Một bên là không khí của tháng 12 tuyết rơi lã chã, một bên là tiết trời xuân thu dạt dào ý tình.
Không nói cũng biết, Cố Thần chẳng có tình cảm gì với Thẩm Nhược Tâm.
Thẩm Nhược Tâm lúc này mới chú ý đến hai sinh vật cái xấu xí trước mắt, có chút khó chịu, bất lịch sự nói: “Cố Thần, tại sao anh lại có thể dùng chung với hai người xấu xí này chứ?
Anh không cảm thấy mất ngon sao?"Trần Gia Gia nhìn sang Bạch Hiểu Nguyệt, Bạch Hiểu Nguyệt lại nhìn sang Trần Gia Gia, xấu xí. Ít ra bọn họ thời sinh viên cũng được xem là người đẹp trong khoa, cô ta dựa vào đâu mà nói bọn cô xấu xí. Cả hai đồng lòng gật đầu ám chỉ rõ ràng là cô gái Thẩm Nhược Tâm có mắt như mù. Bọn họ rõ ràng là mỹ nhân.
Cố Thần đang ăn cảm thấy phiền toái, ngay cả một bữa ăn đàng hoàng cũng bị cô ta phá đám, Cố Thần nói: “Thẩm Nhược Tâm, có phải dạo này cô không chăm sóc tốt cho da đúng không? Trên khóe mắt của cô xuất hiện vài nếp nhắn, môi của cô cũng có chút khô, da mặt thì thiếu colagen thì phải. Đã bảo phải bảo dưỡng cẩn thẩn mà"
Thẩm Nhược Tâm nghe Cố Thần nói, tay ôm mặt, có chút mếu máo: "Cố Thần, anh bắt nạt em. Rõ ràng là em bảo dưỡng rất tốt. Được rồi, em đi về, khỏi làm phiền anh ăn cơm."
Cố Thần phẫy phẫy tay: “Không tiễn, về cẩn thận."
Thẩm Nhược Tâm tức tối ra về còn không quên chỉ tay mắng Trần Gia Gia và Bạch Hiểu Nguyệt: “Đồ hai kẻ xấu xí, ăn đi cho mập chết mấy người."
Trần Gia Gia và Bạch Hiểu Nguyệt nhìn theo Thẩm Nhược Tâm rời khỏi. Cùng là phụ nữ với nhau nhưng từ trước tới giờ bọn họ chưa từng nhìn thấy người phụ nữ thú vị như vậy. Đúnglà đi chung với Cố Thần có thể thấy được rất nhiều thứ là lần đầu tiên. 
Cảm giác trống trải
Sau khi Thẩm Nhược Tâm tức giận ra về, ba người Trần Gia Gia, Bạch Hiểu Nguyệt và Cố Thần nán lại ăn một chút nữa nhưng thế nào vẫn chẳng thấy tự nhiên nữa nên kết thúc bữa ăn nhanh chóng.
Lúc thanh toán hóa đơn, Trần Gia Gia run run khi hỏi hóa đơn nhưng người phục vụ nói đã được thanh toán rồi. Trần Gia Gia ngạc nhiên nói cảm ơn rồi trở về phòng nói với Cố Thần:
"Cố Thần, đã nói bữa ăn này tôi mời, sao anh lại thanh toán trước."
Cố Thần đang nhấp một ngụm rượu vang đặt xuống nói:
"Tôi có nguyên tắc của mình, không để cho phụ nữ trả tiền."
Trần Gia Gia thật sự muốn xông đến trước mặt anh ta hét lớn anh không thích phụ nữ trả tiền, vậy thì kêu chúng tôi mời để làm gì. Anh có biết vì bữa ăn này mà chúng tôi lo lắng thấp thỏm ngồi không yên vì sợ trả không nổi bữa ăn này không?
Đúng là muốn tức chết với anh ta.
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn hành động như muốn đánh người của Trần Gia Gia, cô vội nói nhỏ vào tai bạn mình: “Trần Gia Gia, những người giàu có đều có suy nghĩ không giống với người bình thường. Cậu cũng biết, người đàn ông mình kết hôn cùngcũng là một tên biến thái, là bạn của anh ta thì cũng giống nhau thôi. Cậu phải bình tĩnh."
Trần Gia Gia nghe Bạch Hiểu Nguyệt nói thế cũng có phần đúng, liếc sang Cố Thần không khỏi ánh mắt tội nghiệp thương cảm, ở chung với biến thái, lâu này cũng thành biến thái theo.
Cố Thần cảm nhận được ánh mắt của Trần Gia Gia nhìn mình có gì đó lạ lạ. Nhưng anh không biết lạ chỗ nào. Bèn ho một tiếng nói: “Đi thôi, để tôi đưa hai người về nhà."
Trên đường ra lấy xe, Cố Thần suy nghĩ rất lâu rồi nói: “Hôm nay xin lỗi hai người, Thẩm Nhược Tâm cô ấy tính khí có chút trẻ con, làm mọi người ăn không vui. Lần sau tôi sẽ mời hai người một bữa khác để chuộc tội."
Thực ra Trần Gia Gia và Bạch Hiểu Nguyệt cũng không để tâm đến Thẩm Nhược Tâm lắm, cô gái ấy tính khí thất thường có chút thú vị, vả lại hai người còn là hôn phu hôn thê, Trần Gia Gia và Bạch Hiểu Nguyệt đều cảm thấy không bị làm phiền.
Trần Gia Gia nói: “ Không sao, con gái mà. Nếu như cô ấy nhìn thấy anh đi ăn một lúc cùng với hai cô gái không ghen thì cũng lạ. Cô ấy tức hiaanj như vậy chắc chắn là yêu anh rất nhiều.
Anh không nên phớt lờ tình cảm của cô ấy. Còn nữa đáng lí ra là tôi mời anh bữa này, nhưng anh đã trả tiền rồi. Coi như lần này chúng ta huề nhau, lần sau nếu có duyên chắc chắn sẽ gặp lại."
Cố Thần nghiêng đầu nhìn sang Trần Gia Gia hào phóng nóikhông khỏi lắc đầu cười trừ, cô ấy ngây thơ quá rồi. Giữa Thẩm Nhược Tâm và anh chỉ là mối liên hôn giữa hai gia đình lấy đâu ra tình yêu thật sự.
Bạch Hiểu Nguyệt ở giữa cứ nghe bọn họ nói chuyện qua lại cứ làm một cái bóng đèn chắn giữa thật to, anh một câu, em một câu. Bạch Hiểu Nguyệt cười thầm, kiếp trước hai người này có phải là tri kỷ không? Sao chỉ có một ngày gặp mặt thành ra lại nhiều lời rồi.
Trò chuyện một lúc, Cố Thần cũng đã đưa Trần Gia Gia về nhà an toàn trước sau đó là đến Bạch Hiểu Nguyệt cẩn thận mở cửa cho cô. Nếu như Cố Thần anh mà sơ sẩy để Bạch Hiểu Nguyệt mất miếng da thịt nào thì anh không chịu nổi trách nhiệm đâu.
Bạch Hiểu Nguyệt về đến nhà hỏi mẹ Ngô thì biết Vân Thiên Lâm vẫn chưa trở về nhà. Bạch Hiểu Nguyệt thất vọng lên lầu, cô ngồi trên giường nhìn căn phòng lớn, lúc trước lần nào căn phòng này cũng có hai người đột nhiên có một ngày chỉ có mình cô, cảm giác lạ lẫm có chút gì đó không quen.
Bạch Hiểu Nguyệt vỗ vỗ má mình xốc lại tinh thần, không thể thế được, không thể cứ mãi dựa vào Vân Thiên Lâm, mới không gặp nhau một ngày mà cô đã nhớ anh đến si tình. Cứ tiếp tục như thế này cô sẽ là kẻ bi lụy trong tình yêu mầất. Cô đi vào nhà tắm, ngân nga hát vài câu, phải thử cuộc sống không có Vân Thiên Lâm sung sướng cỡ nào.Tắm xong, khi trở ra cô sấy khô tóc trước. Sau đó đến trước gương dưỡng da, cô vừa mới mua những bộ đồ ngủ gợi cảm, nhân lúc Vân Thiên Lâm không có ở nhà cô phải mặc thử đỡ phải bị Vân Thiên Lâm nói là quyến rũ anh.
  
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn mình trong gương, thân thể không tính là đẹp nhất nhưng vòng nào ra vòng nấy, cô cũng cảm thấy có chút thành tựu. Bạch Hiểu Nguyệt đột nhiên nảy ra một ý, cô trang điểm lại khuôn mặt mình theo phong cách sexy, màu son cô chọn cũng là màu đỏ nhất. Sau một thời gian chỉnh chỉnh sửa sửa thì cô cũng hài lòng, một yêu nữ quyến rũ. Nếu như tai của cô dài một chút thì có thể là nữ ma cà rồng chuyên hút máu người vào ban đêm rồi.
Bạch Hiểu Nguyệt có vẻ rất thích thú với bộ dạng của mình hiện giờ. Cô đi đến quầy rượu, chọn một chai rượu vang. Bạch Hiểu Nguyệt hồi hộp trở về phòng, dù sao cũng là lần đầu tiên làm chuyện này. Cô rót rượu ra ly, bật bản nhạc cổ điển Pháp vừa thưởng thức rượu lạc vào thế giới thần tiên vừa đê mê trong điệu nhạc.
Ít ra không có Vân Thiên Lâm ở nhà, cô cũng phải làm chút chuyện gì đó gây hứng thú cho bản thân, suốt ngày bám dính, nghĩ về đàn ông thì đúng là thảm họa cuộc đời cô. Nhưng suy nghĩ này chỉ được ở trong lòng thôi, nếu để Vân Thiên Lâm biết được, không biết anh sẽ xử cô thành bộ dạng nào nữa.Bạch Hiểu Nguyệt tửu lượng không tốt, mới uống một chút mà đã ngà ngà say. Cô đặt ly rượu lên bàn đi đến bên giường ngủ thiếp đi mà chẳng bận tâm điều gì, có thể ngày mai Vân Thiên Lâm mới về nên không cần phải dọn dẹp những chuyện sau đó.
Đế nửa đêm, Vân Thiên Lâm mang trên người một luồng hơi lạnh mở cửa phòng. Đáng lí ra sẽ không về sớm, nhưng anh rất nóng lòng gặp người con gái anh yêu nên không quảng ngại thời gian mà trở về.
Vừa mở cửa ra, Vân Thiên Lâm nhíu mày, đây xác định là phòng của anh. Tiếng nhạc cổ điển Pháp vang lên khắp phòng, đèn không bật như bình thường mà mờ mờ ảo ảo, trên bàn còn có rượu. Anh nhìn xung quanh chẳng thấy ai, anh nghi ngờ đi đến bên giường.
Vân Thiên Lâm bất ngờ, chưa bao giờ anh gặp cô trong bộ dáng quyến rũ như vậy. Khóe miệng của cô còn dính một ít rượu vang đo đỏ. Ánh trăng bên ngoài chiếu vào làm khuôn mặt cô có phần diễm lệ, thân thể cô theo đường cong uốn éo như đang khó chịu ai đánh thức mình, đôi môi cô đỏ tươi thật sự rất quyến rũ. Nếu cô là một ma cà rồng chính hiệu, anh sẵn sàng nguyện hiến thân mình cho cô hút máu.
Vân Thiên Lâm trong người dường như cuộn trào một ngọn lửa không thể nào dập tắt, anh tháo cà vạt ra. Hiện tại anh rấtmuốn thô lỗ với cô nhưng nhìn thấy cô ngủ say, anh không đành lòng.
Vân Thiên Lâm kiềm chế nóng vội trong người mình, nhẹ nhàng cúi người bắt lấy đôi môi cô hôn, lúc đầu chỉ là lả lướt môi giao môi nhưng khi chạm vào anh không khống chế được ghì chặt lấy cô mà mãnh liệt mút.
Bạch Hiểu Nguyệt bị tác động mạnh, mở mắt ra hoảng hồn định đẩy người trước mặt ra nhưng Vân Thiên Lâm không cho cô có cơ hội đó, anh ép chặt đầu cô, tay kia kéo thân thể mềm mại của cô dính sát vào thân thể cứng rắn của anh. Phần thân dưới của anh đã thức tỉnh tự bao giờ.
⬅ Trước Tiếp ➡