Vào lúc này, cửa phòng bị người ta đây từ ngoài ra,
Lọt vào tầm mắt Du Ánh Tuyết là một hình ảnh như thế.
Hình ảnh như vậy, trước hôm nay, cô thật sự chưa từng thấy. Một số hình ảnh trong phim cấm trên 19 tuổi, không phải là cô chưa từng thấy, nhưng trình diễn ở ngay trước mặt cô thì khác.
Xấu hổ.
Vô cùng xấu hổ.
Trong nháy mắt, gương mặt của cô lập tức đỏ bừng, đỏ tới mức sắp nhỏ ra máu.
Cô cứng đờ đứng đó, ngây người rất lâu.
Trong phòng, sắc mặt Kiêu Phong Khang đã vô cùng khó coi.
Tâm mắt mọi người đều nhìn về phía cửa.
Không biết là ai huýt sáo.
Hồ Minh Tuấn cười, mở miệng trước: "Ở đâu ra em gái thanh thuân như vậy?"
Trần Thanh Tùng đạp Lê Tiến Minh một cái ở dưới bàn: "Cô ấy bị anh dọa sợ không nhẹ kìa"
Trong đầu Du Ánh Tuyết trống rỗng một lát, cuối cùng cũng hoàn hồn. Cô nhìn Kiều Phong Khang ở phía xa, không nói câu nào, bình ổn hơi thở xoay người rời đi.
Loại hình ảnh này khiến phận con cháu rất xấu hổ.
Nhìn bóng lưng kia, Kiều Phong Khang cau mày ném bài trong tay xuống, không nhúc nhích, gương mặt lạnh lùng ngồi ở đằng đó, đợi.
Bầu không khí trong lòng lập tức lạnh đi không ít, ba người liếc nhau, mơ hồ đoán được mùi vị không đúng lắm.
Ai cũng không lên tiếng, chỉ ngâm phỏng đoán xem em gái này là ai, vừa mới xuất hiện đã có thể khiến cảm xúc luôn bình tĩnh của anh Kiều hoi dao động. Hiếm lạ! Thật sự hiếm lạ!
Trong phòng, không biết im lặng mấy phút, ai cũng không mở miệng phá vỡ im lặng.
“Chú ba."
Mãi đến khi..
Một giọng nói xuất hiện ở cửa phòng lần nữa.
Du Ánh Tuyết lại quay trở lại.
Xem ra tâm lý đã ổn định lại, gương mặt bình tĩnh hơn không ít.
"Chú ba?"
Ba người khác nhíu mày, tương đối kinh ngạc với xưng hô này.
Trên mặt Kiều Phong Khang không có nhiều biến hóa.
Chỉ một lần nữa cầm bài lên, vui vẻ tiếp tục đánh bài. Giống như bầu không khí cứng đờ vừa rồi là ảo giác.
Anh không nhìn cô gái ở cửa, thản nhiên nói: "Có chuyện gì thì đi vào nói."
Du Ánh Tuyết không nói lời nào, đứng ở cửa.
Không nói tới hình ảnh vừa rồi, mùi khói thuốc trong phòng quá nông, cô thực sự không thích.
Thấy cô không nhúc nhích, Kiều Phong Khang liếc mắt nhìn: “Không nói à? Không nói thì trở về nghỉ ngơi đi."
Anh vẫn dùng giọng điệu của bề trên nói với bề dưới, cao cao tại thường.
Cháu muốn sống độc lập
Không nhìn cô nữa, anh dặn dò nhân viên phục vụ: “Đóng cửa, bên ngoài ầm ĩ!"
Du Ánh Tuyết quyết định tối nay phải nói chuyện điện nguyện vọng với anh, hiện giờ đã tới tận cửa, sao có thể để anh nhốt mình ở bên ngoài?
Nghĩ như vậy, cô cất bước đi vào trong, thuận tay đóng cửa lại.
Gương mặt Kiều Phong Khang dần thả lỏng ra.
Hồ Minh Tuấn nhìn bài, cười nói: "Anh Kiêu đánh bài giỏi thật, chiêu “lạt mềm buộc chặt" này đúng là chơi tới mức nhuần nhuyễn."
Tất nhiên là Kiều Phong Khang hiểu anh ta nói gì, anh không quan tâm lắm, dời mắt nhìn về phía Lê Tiến Minh: “Dụi thuốc đi.”
Lê Tiến Minh là người không nhịn được con nghiện thuốc lá, anh ta nói: “Tôi hút thuốc cả tối, anh không lên tiếng, lúc này lại bắt tôi dụi thuốc, tôi sẽ chết đấy."
Kiều Phong Khang không nói lời vô nghĩa với anh ta, anh cầm lấy điếu thuốc dụi vào trong gạt tàn thủy tinh.
Lê Tiến Minh châm chọc: “Người kỳ lạ, bình thường không thấy anh để ý như vậy."