⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Thanh Tùng và Hồ Minh Tuấn nhìn nhau.
Chẳng lẽ anh vì sức khỏe của người nào đó?
Kỳ lạ!
Quá kỳ lạ!
Anh Kiều có khi nào để ý tới người khác như vậy?
Ánh mắt hai người hàm chứa tìm tòi nghiên cứu, không hẹn mà cùng nhìn về phía Du Ánh Tuyết.
Du Ánh Tuyết không nghe thấy cuộc đối thoại giữa Kiều Phong Khang và Lê Tiến Minh, cô đi thẳng tới bên cạnh Kiều Phong Khang, đứng lại.
“Chú ba, cháu muốn nói chuyện với chú." Kìm nén sợ hãi khi đối mặt với anh, lúc này cô phải nói bằng bất cứ giá nào.
“Ừ." Kiều Phong Khang chỉ phát ra một tiếng vừ" từ trong khoang mũi, không mặn không nhạt.
Cô hít một hơi thật sâu, buông tầm mắt xuống nhìn anh.
Người đàn ông này, cho dù là ngôi, cô đứng, khí phách đó cũng đủ chấn nhiếp người khác.
cô đã chuẩn bị đủ tâm lý, lên tiếng: "Cháu muốn điền lại nguyện vọng một lần nữa. Mong chú nói với phòng giáo dục một tiếng."
Kiều Phong Khang không kiên nhẫn ném quân bài ra, vẻ mặt không đồi nói: “Nhất định phải học ở đại học Bắc An à?"
“Nhất định phải học ở đại học Bắc An" Ánh mắt cô kiên định.
“Nếu tôi nói, nhất định phải học ở đại học An Lập thì sao?"
Kiều Phong Khang là người có tâm tư khó đoán, cho nên Du Ánh Tuyết không phí sức suy đoán ý nghĩ trong lòng của anh. Cô chỉ kiên trì với ý nghĩ của mình: “Chú ba, chú là bề trên, còn có công ơn nuôi dưỡng cháu. Nếu là bình thường, chú có yêu cầu gì đối với cháu, cháu nhất định sẽ đồng ý. Nhưng mà."
Gương mặt Kiều Phong Khang căng cứng.
Chỉ nghe cô gái lập tức nói: “Lần này, không thể!”
“Là vì Minh Đức sao?"
Mỗi một chữ đều vô cùng lạnh lùng, giống như tảng đá.
Du Ánh Tuyết gật đầu: "Đại học Bắc An vẫn luôn là mộng tưởng
của cháu."
Tạm dừng một lát, cô nói thêm một câu: “Minh Đức cũng vậy."
Bốn chữ cuối cùng, trong nháy mắt khiến nhiệt độ trong phòng giảm thấp. Giữa trán Kiều Phong Khang đều là ý lạnh thấm vào lòng người: "Từ giờ trở đi, thu hồi lại mộng tưởng của cháu đi. Đại học An Lập, cháu nhất định phải học, không muốn học cũng bắt buộc phải học!”
Giọng điệu của anh kiên quyết, không cho một chút đường sống nào.
Vô duyên vô cớ mộng tường bị đập nát, Du Ánh Tuyết không cam lòng: “Chú ba, chủ không thể dã man không hiểu chuyện như vậy."
Sắc mặt Kiều Phong Khang càng khó coi hơn.
Được lắm!
Trước đây ở trước mặt anh cô nhóc này chỉ như con thỏ nhỏ nhát gan, không dám thở mạnh. Hiện giờ vì muốn học cùng trường với Kiều Minh Đức, thế mà lại dám can đảm đến đây dạy dỗ anh!
“Mộng tưởng là của cháu, cuộc sống cũng là của cháu. Cháu biết chú có năng lực che trời, cũng biết cháu chỉ ăn nhờ ở đậu, cháu vốn không nên có bất cứ oán hận gì, nhưng mà cháu hy vọng chú có thể không chi phối cuộc sống của cháu."
Hay cho câu "ăn nhờ ở đậu" Giọng điệu còn rất ấm ức. Nhưng anh khiến cô chịu ấm ức khi nào chứ?
“Tôi bỏ tiền ra cho cháu đi học, hay là tạo điều kiện cho cháu đến trường yêu đương?" Đây là lần đầu tiên Kiều Phong Khang nhìn thẳng cô, ánh mắt âm trầm khiến người khiến toàn thân người ta phát lạnh: “Trước khi tôi tức giận, tốt nhất là cháu nên thu hồi không biết tốt xấu của cháu!”
Bốn chữ “không biết tốt xấu" đâm vào trái tim mẫn cảm của Du Ánh Tuyết.
Cô cắn môi.
"Thi vào trường đại học xong, cháu sẽ lập tức ra ngoài làm thêm để kiếm tiền. Sau này, tiền học phí của mình, cháu sẽ tự mình trả, sẽ không để chú ba phải quan tâm nữa. Cháu cũng đã có ý định chuyển ra khỏi nhà chú ba, đợi tương lai kiếm đủ tiền, ân tình chú nuôi cháu mấy năm nay, cháu nhất định sẽ trả hết."
Gương mặt Kiều Phong Khang âm trầm.
Anh ném mạnh quân bài trong tay xuống, phát ra âm thanh rất to, sắc mặt mấy người khác đều thay đổi.
Đợi Du Ánh Tuyết lấy lại chút thần trí, đã bị bóng dáng cao lớn của Kiều Phong Khang bao phủ.
Cơ thể cao lớn của anh đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô: “Những lời vừa nói, cháu lặp lại lần nữa thử xem!"
Nhiệt độ toàn thân rất thấp.
Du Ánh Tuyết cảm thấy rùng mình, nhìn anh, trong lòng sản sinh ra khiếp sợ.
Nếu là ngày thường, có lẽ lúc này cô đã lùi bước, cần đủ dũng khí để nói to và lớn tiếng trước mặt Kiều Phong Khang.
Nhưng mà hiện giờ...
Cô liếm môi: "Chú ba, cháu đã đủ mười tám tuổi. Sau này, cháu phải sống tự lập..."
Cô còn chưa nói xong, bỗng nhiên cằm dưới bị ngón tay anh chế
⬅ Trước Tiếp ➡