“Tôi hiểu, cuộc hôn nhân này của chúng ta lừa người ngoài thì được, chứ thực chất của cuộc hôn nhân này là gì, tôi rõ hơn ai hết.”
An Ninh cười, xoay người đi vào nhà tắm, “Anh yên tâm, ông nội và mẹ tôi sẽ che giấu cho anh, chỉ cần ông nội giúp tôi đoạt lấy tập đoàn An Ninh, tôi sẽ ngay lập tức li hôn với anh.”
Vinh thiếu nhìn cánh cửa nhà tắm đóng lại, anh mắt nhiễm một tầng ý cười. Cô có thể nghĩ được như thế là tốt, chỉ cần cô không làm phiền anh, đương nhiên anh cũng sẽ không đối xử tệ bạc với cô.
Lạc An Ninh nghĩ bác Trương đi rồi, Vinh Viêm cũng sẽ đi, không ngờ cô vừa từ phòng tắm đi ra lại nhìn thấy người đàn ông gây tai họa đang đứng dựa nửa người bên giường, chân gác lên chiếc bàn máy tính, mười ngón tay đánh máy rất nhanh.
Hành động cầm khăn lau tóc của cô bỗng nhiên dừng lại, cô nhíu mày, bất mãn nói: “Sao anh vẫn chưa ra ngoài?”
Vinh thiếu nghe xong, ánh mắt từ màn hình máy tính chuyển lên khuôn mặt cô, đôi mắt hơi híp lại: “Sao tôi phải ra ngoài?”
Nực cười, đây là địa bàn của anh, người nên ra ngoài là cô mới đúng.
Lạc An Ninh tức giận nói: “Anh không ra ngoài, lẽ nào tôi phải ra ngoài sao? Vinh thiếu, tôi cũng chẳng thèm ở chung phòng với anh, tôi tin anh cũng không muốn chung chăn chung gối với một người con gái chứ? Dù sao anh cũng có tính ưa sạch sẽ mà, anh không sợ trên người tôi có virus truyền nhiễm nào đó lây cho anh sao?”
Nói thế chắc anh cũng sẽ không ở lại đâu nhỉ?
Cô không tin anh không đi.
Vinh thiếu nghe cô nói tới virus, vô thức rùng mình một cái, ánh mắt hiện lên sự chán ghét: “Em ra ngoài ngủ, đừng để tôi nó lần thứ hai.”
“Nếu tôi nói không thì sao?” Lạc An Ninh rất thích chống lại anh, cô hất khăn tắm, đi về phía giường ngủ.
“Lạc An Ninh, em đừng có được đà lên nước, tôi bảo em tới phòng khách ngủ.” Vinh thiếu nhìn cô đang đi về phía mình, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Lạc An Ninh nghe xong không những không tức giận ngược lại còn cười một cách kiêu ngạo, cô hất chăn lên rồi nằm xuống bên cạnh anh, ánh mắt vô tội nhìn anh: “Vinh thiếu, người ta không thích ngủ ở phòng khách mà? Bằng không anh đi đi. Tôi phát hiện chiếc giường này tôi rất thích, tôi sẽ không đi đâu.”
Nói xong, bàn tay nhỏ bé kéo chăn lên cắn cắn, mắt nhìn bộ ngực như muốn lộ ra bên ngoài chiếc khăn tắm đầy mê hoặc.
…….
Quân cờ (4)
“Cô là người phụ nữ đáng chết, coi như cô giỏi!” Vinh Viêm lập tức tránh ra, đi xuống giường.
Lạc An Ninh nhìn bóng dáng vội vã bỏ đi của Vinh thiếu, cười bò trên giường. Bây giờ cuối cùng cô đã có thể có cách trị Vinh thiếu rồi, đó chính là lại gần anh!
Cô đã có thể tưởng tượng ra sau này cảnh tượng nào sẽ được lặp đi lặp lại.
Vinh thiếu giận tím mặt mở cửa phòng ngủ, mặt của bác Trương lại một lần nữa xuất hiện trước cửa.
Dường như ông ta không ngờ tới Vinh Viêm sẽ lại xuất hiện cho nên cẩn thận hỏi; “Cậu chủ, không phải cậu nói cùng mợ chủ đi nghỉ rồi sao, bây giờ cậu còn muốn đi đâu vậy?”
Đáng chết thật, ông cụ vẫn chưa có ý định buông tha bọn họ, còn sai người nghe ngóng ở ngoài cửa.
“Tôi xuống nhà uống nước không được sao?” Khuôn mặt Vinh thiếu tái xanh, mấy chữ như nằn ra từ kẽ răng.
“Cậu chủ muốn uống nước để người làm chuẩn bị là được rồi, sao lại để cậu đích thân đi xuống. Cậu vẫn nên nhanh chóng cùng mợ chủ đi nghỉ đi. Tôi đi lấy nước cho cậu.” Bác Trương nói rồi nhanh như bay xuống lầu rót nước.
“Đáng chết!” Thầm chửi một tiếng, Vinh Viêm xoay người đi vào ngồi trên ghế sofa, mặt tối sầm lại, vẻ mặt lạnh lùng.
Xem chừng không sang phòng khách được rồi, ngủ chung một giường với người phụ nữ chết tiệt Lạc An Ninh kia khiến anh không thể chấp nhận được, lẽ nào tối nay thật sự phải ngủ cùng phòng với cô?
Càng nghĩ, Vinh thiếu càng tức giận, bác Trương mang nước vào, cẩn thận đặt nước trước mặt anh, sau đó như sợ ảnh hưởng tới việc tốt gì đó, ông ta nói ngủ ngon rồi đi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.
Lạc An Ninh ngồi tựa trên giường, nhìn bộ dạng tức giận của Vinh thiếu, cô mím môi, tốt bụng ném chiếc gối bên cạnh cho anh: “Này, gối của anh, tối nay phiền Vinh thiếu ngủ trên sofa vậy.”
Vinh thiếu đang uống nước không chút phòng bị mà bị gối đập vào đầu, chiếc gối mềm rơi xuống tấm thảm trên nền đất, nước bắn vào người anh, Vinh thiếu tức giận quay đầu lại: “Lạc An Ninh, em muốn chết à!”
“Anh muốn làm gì? Tôi nó cho anh biết, ông nội và mẹ ở tầng trên, nếu anh dám làm gì tôi, ông nội và mẹ sẽ không tha cho anh…aaa…”
Lạc An Ninh lùi ra sau vì bị thân hình cao lớn của Vinh thiếu bức tới thành giường, không cẩn thận ngã từ trên giường xuống.
Bịch một tiếng vang len, cô tức giận bò dậy, cũng may dưới đất trải tấm thảm dày, nếu không cú ngã vừa rồi cô phải đau mất nửa tháng.
Hai tay Vinh thiếu khoanh trước ngực, anh cười tà ác “Bây giờ là em chủ động xuống giường, cho nên tối nay em sẽ ngủ sofa.”
Vinh Viêm tức giận liếc cô một cái, sau đó nho nhã nằm xuống giường, bàn tay to lớn đưa ra, bụp một tiếng tắt đèn, chỉ còn lại hai ngọn đèn tường mờ ảo.
Thật là một tên khốn nạn!
Lạc An Ninh nghiến răng kèn kẹt, nhìn người đàn ông đang nằm thoải mái trên giường, chỉ muốn tát một cái thật mạnh lên mặt anh.
Nghĩ thế, cô cũng làm thật, đợi khi cô phản ứng lại mình vừa làm chuyện gì, bàn tay hồng hào của cô đã bị Vinh thiếu túm chặt lấy, cơ thể cũng bị anh đè xuống giường.
Khóe môi Vinh Viêm khẽ cong lên, cử chỉ vô cùng quyến rũ, anh ngồi lên trên người cô, hai tay kẹp chặt lấy hai tay của cô, như ma quỷ nhìn cô: “Muốn đánh tôi, cũng không nhìn xem em có bản lĩnh ấy không, lại muốn múa rìu qua mắt thợ à, không ngại xấu hổ sao.”
.…..
Quân cờ (5)
Bị anh ngồi trên người, Lạc An Ninh như muốn nổ tung, cô không ngừng vặn vẹo, “Đồ khốn nạn nhà anh, bỏ tôi ra, không mau xuống khỏi người tôi!”
“Tại sao tôi phải nghe em?” Vinh thiếu ngồi rất vững chắc, cười như một kẻ xấu xa, “Em bảo tôi thả ra thì tôi thả à, thế chẳng phải tôi rất mất mặt sao.”