⬅ Trước Tiếp ➡
Lạc An Ninh không giằng co nữa, sự chênh lệch sức lực giữa nam và nữ, cô không thoát nổi, chỉ đành thay đổi giọng, “Vinh thiếu, không còn sớm nữa, xin hãy xuống khỏi người tôi có được không? Tôi cần nghỉ ngơi, không có thời gian đùa với anh.”
“Em tưởng tôi muốn đùa với em sao?” Vinh thiếu hừ lạnh một tiếng.
Lạc An Ninh: “…..”
Thế này không phải là đùa thì thế nào mới là đùa?
“Em ra sofa ngủ, tôi sẽ tha cho em.”
Lạc An Ninh cắn răng: “Không được.”
Vinh thiếu cười một cách vô liêm sỉ: “Nếu đã không cùng chung tiếng nói, vậy thì tôi chỉ có thể dùng thủ đoạn đặc biệt.”
“Anh muốn làm gì?”
“Không làm gì, chỉ cần trói chặt em lại, ngoan ngoan vứt lên sofa là được rồi.”
Bỉ ổi ! vô liêm sỉ!
Lạc An Ninh chửi thầm, nhưng vẻ mặt lại phải tỏ ra mình thỏa hiệp, “Được thôi, ngủ sofa thì ngủ sofa, anh bỏ tôi ra.”
Vinh thiếu nhìn cô một lúc lâu, sau đó lại lắc đầu, “Vừa rồi rồi đã cho em cơ hội, là em tự từ bỏ. Bây giờ ấy à, lòng tin về em đã dừng lại ở con số không rồi.”
Vì thế vẫn phải trói cô lại mới được đúng không?
Đúng là một tên đàn ông vừa bỉ ổi lại vừa vô liêm sỉ!
Vinh thiếu kẹp chặt lấy cô, kéo người cô xuống giường, Lạc An Ninh bị kéo xuống giường, đi theo anh tới trước tủ quần áo, nhìn mấy chiếc cà vạt trong ngăn kéo tủ. Cô nghĩ nhân cơ hội anh đang dùng một tay lấy cà vạt cô xoay cổ tay, nhanh chóng thoát khỏi bàn tay của anh.
Vinh thiếu xoay người bắt đầu kẹp chặt cô, Lạc An Ninh như một con cá xảo quyệt trượt từ trên tay anh xuống, một tay cướp lấy cà vạt đang định trói mình lại.
Ánh mắt của Vinh thiếu lóe lên vẻ hứng thú, thân thể săn chắc né tránh sự công kích của cô. Lạc An ninh không chịu thua, nắm tay thành nắm đấm ra sức đấm lên khuôn mặt đẹp trai của anh.
Vinh thiếu híp mắt, né đầu đi, một tay tóm gọn bàn tay của cô. Tay của Lạc An Ninh bị kèm chặt lại, tay còn lại tiếp tục tấn công lên mặt anh, Vinh thiếu sắp mất hết kiên nhẫn, chỉ cần dùng lực một chút đã đẩy cô ngã xuống giường.
“Chơi đủ chưa? Nếu chưa đủ, tôi cũng không ngại chơi cùng.” Vinh thiếu cúi người xuống, ngữ điệu có chút trầm thấp, cũng có chút tức giận.
Lạc An Ninh như cảm nhận được điều gì đó, ở trước mặt người đàn ông này, tài nghệ của mình giống như anh từng nói, căn bản chỉ là múa rìu qua mắt thợ, không đáng để nhắc tới.
Nhìn khuôn mặt đẹp trai xám xịt của anh, đôi mắt đẹp đẽ long lanh như mặt hồ nước chớp chớp, bỗng nhiên cô nghĩ ra một cách. Cô khẽ mỉm cười với anh, nhẹ nhàng nói: “Ông xã, người ta chơi đủ rồi. Bây giờ đã mệt, chúng ta đi ngủ thôi.”
Vinh thiếu lạnh sống lưng, Lạc An Ninh nói xong hai tay ôm lấy cổ anh, đầu dụi dụi vào cổ anh như một con mèo nhỏ.
Cả người Vinh thiếu cứng lại, không hề nhúc nhích nhìn xuống cái đầu đen sì kia, Lạc An Ninh cảm thấy lửa vẫn chưa đủ sức nóng, bàn tay mềm mại như không xương thò vào trong áo ngủ vuốt ve như có như không.
Đường cong hình thể khiến cô sững sờ, vốn chỉ đùa để anh cảm thấy tức giận mà tự ra ghế sofa ngủ, nhưng không ngờ, càng sờ lại lại càng nghiện.
“Lạc An Ninh, em muốn chết à?!” Vinh thiếu tóm lấy tay cô, tức giận nói.
…..
Quân cờ (6)
Trước giờ chưa có người phụ nữ nào không sợ chết dám trêu chọc anh, Lạc An Ninh cô là người đầu tiên!
“Không muốn, thế giới đẹp như thế, tôi không nỡ chết đâu.” Quan trọng là, trước khi những thứ thuộc về cô còn chưa đoạt về, cô thực sự không nỡ chết.
Nếu không tới suối vàng, cô không biết phải giải thích thế nào với cha mẹ cô.
“Không muốn chết thì mau chóng cút ra ghế sofa ngủ cho tôi, còn làm loạn nữa, tôi sẽ không ngại mà ném em ra ngoài cửa sổ đâu.” Vinh thiếu uy hiếp nói.
Đúng là một người đàn ông nhỏ mọn, chẳng có chút phong độ lịch sự nào cả, làm gì có chuyện bắt phụ nữ ngủ ghế sofa, thật là một tên đàn ông khốn nạn.
Lạc An Ninh ôm chiếc gối, “Được rồi, được rồi, tôi ngủ sofa thì ngủ sofa, thật sự chưa từng gặp người đàn ông nào hẹp hòi như anh, coi như tôi đã được mở mang tầm mắt..”
“Em đang lẩm nhẩm nói cái gì đó?” Vinh thiếu bá đạo chiếm lấy chiếc giường lớn có thể ngủ đủ năm người, nhìn cô cười tà mị.
“Không nói gì, chỉ muốn nói câu chúc ngủ ngon với Vinh thiếu thôi, chúc anh có giấc mơ đẹp.” mới lạ!
Lạc An Ninh ngoan ngoãn nằm xuống ghế sofa, mặc dù sofa rất mềm nhưng dù gì cũng không bằng giường, ngủ cũng không thoải mái bằng ngủ trên giường. Cô mở mắt nhìn lên trần nhà ngẩn ngơ.
Không bao lâu, trên giường vang lên tiếng thở đều đều của Vinh thiếu, trong màn đêm yên tĩnh lại càng rõ hơn.
Chắc anh đã ngủ say rồi chứ?
Nghĩ thế, Lạc An Ninh liền đứng dậy, nhón gót chân chậm rãi từng bước đi về phía chiếc giường, đưa tay ra vẫy vẫy trước khuôn mặt đẹp trai của anh, “Vinh thiếu? Vinh thiếu? Anh ngủ rồi sao?”
Vinh Viêm không có chút phản ứng nào, hô hấp cũng rất đều, Lạc An Ninh cười hi hi, tay nhấc mép chăn lên từ từ trèo lên giường, vừa nằm xuống, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, làm cô sợ hãi hét lên.
“Nửa đêm trèo lên giường của tôi, Lạc An Ninh, em cũng thật to gan đấy?” Ánh mắt như viên đạn của Vinh Viêm bắn tới chỗ cô.
“Anh! Thì ra anh vẫn chưa ngủ sao?” Lạc An Ninh tức giận, bỗng nhiên cảm thấy mình như bị lừa.
“Nếu ngủ rồi, tại sao lại biết có người không chịu được cô đơn mà trèo lên giường tôi chứ.” Vinh Viêm nói mỉa.
Gì mà không chịu được cô đơn, cái gì mà trèo lên giường của anh?
⬅ Trước Tiếp ➡