⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này Vinh thiếu mới phát hiện, anh đối với người vợ này, ngoài biết tên là Lạc An Ninh, là quản gia xuất chúng của học viện quản gia quốc tế Hà Lan ra, anh hoàn toàn không biết gì về cô cả.
“Không sao, cảm ơn Vinh thiếu đã quan tâm.” Xe chậm rãi dừng lại bên đường, Lạc An Ninh đẩy cửa xuống xe không chút lưu luyến.
Rầm một tiếng, cửa xe đóng lại, thân hình mảnh mai của Lạc An Ninh  bước nhanh rời đi, mắt phượng của Vinh Viêm híp lại, nhìn chằm chằm bóng dáng kia đến xuất thần.
“Vinh thiếu, chúng ta đến công ty hay là về chung cư ạ?” Hứa Trí Viễn nhìn vẻ mặt xuất thần của Vinh thiếu hỏi.
Vinh Viêm lấy lại tinh thần, ánh mắt tiếp tục nhìn đống văn kiện, dường như suy tư vừa rồi chưa từng tồn tại, nói: “Công ty.”
Xuống xe, Lạc An Ninh từ đầu đường đi lang thang không có mục tiêu, bởi vì kết hôn với  Vinh thiếu, cô bị buộc từ chức quản gia, làm mợ chủ Vinh ở biệt thự Hào Đình được vạn người ngưỡng mộ.
Đôi khi cô thậm chí cảm thấy bản thân không làm bất kỳ điều gì, cả người đều có cảm giác như bị phế bỏ.
Thành phố S là một đô thị phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế, đời sống nhân dân phát triển nhanh, trên đường phố có thể bắt gặp những công nhân áo trắng nhanh nhẹn.
Tất cả những người đó đều có mang theo một nụ cười rất tự tin và duyên dáng, nụ cười đó xuất phát từ trái tim, không liên quan gì đến ngoại hình.
Đột nhiên, bước chân của cô dừng lại tại chỗ, ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ trắng trợn cách đó ba bước, cô bật cười thành tiếng.
Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, càng là những người bạn không muốn nhìn thấy thì họ sẽ càng xuất hiện trước mặt bạn lúc bạn lơ đãng, khiến bạn cảm thấy chán ghét.
“Lạc An Ninh, cha tôi nói tối nay mời cô đến nhà ăn cơm, sao cô lại không đồng ý?” Em họ của Lạc An Ninh, con gái Lạc Chí Quyền, Lạc Tâm Nhã, cô ta đang khoang tay trước ngực, ngạo mạn nhìn cô.
Cô ta trang điểm tông màu khói nhẹ, mặc một chiếc áo khoác màu đen dài đến đầu gối, theo sau là một trợ lý và hai vệ sĩ.  
Rõ ràng là cô ta vừa mới quay xong, đúng rồi, cô suýt đã quên, Lạc Tâm Nhã trong mắt người ngoài là một cô gái giàu có, là một người mẫu, không nổi cũng không flop, bởi vì Lạc Chí Quyền sẵn sàng bỏ tiền ra để cô ta có thể trở thành người mẫu hạng 2
“Các người cũng không hy vọng tôi xuất hiện trước mặt các người đi?” Lạc An Ninh vuốt ve mái tóc mềm mại của mình, nhìn cô ta nở nụ cười xinh đẹp. 
“Cô cũng có chút tự hiểu lấy mình đấy.” Lạc Tâm Nhã khinh thường liếc cô một cái, nói: “Tuy rằng đối mặt với cô có chút ảnh hưởng đến cảm giác ăn ngon miệng của tôi, nhưng cha tôi đã nói như vậy rồi, cô cũng nên ngoan ngoãn trở về ăn cơm đi. Đừng quên dẫn theo Vinh thiếu đi cùng. Lý Tẩm, đi thôi. "
Lạc Tâm Nhã kiêu hãnh như công chúa quay người định rời đi, Lạc An Ninh nheo đôi mắt xinh đẹp, ánh mắt lạnh lùng "Thật vinh dự khi chúng ta cùng quan điểm, gia đình cô cũng khiến tôi ăn không ngon miệng. Tôi sẽ không đi, chồng tôi cũng không đi, bởi vì gia đình cô không xứng ngồi cùng bàn ăn với gia đình tôi."
"Cô nói cái gì đó? Lạc An Ninh có giỏi thì cô nói lại lần nữa xem?" Lạc Tâm Nhã vội vàng chạy lên nắm lấy cổ tay cô, định dùng bạo lực với cô, trợ lý bên cạnh khuyên như thế nào cũng không chịu buông tay.
 Cô ta là nhân vật của công chúng, Lạc An Ninh lại là Thái tử phi của Quốc Tế Bách Nạp, nếu bị ai đó chụp được, thì còn ra thể thống gì nữa chứ?
……...
quân cờ 【9】
 “Tôi nói, gia đình cô khiến tôi ăn không ngon miệng, gia đình cô không xứng ngồi cùng bàn ăn với vợ chồng tôi. Nghe rõ chưa, cô Lạc Tâm Nhã?” Lạc An Ninh không sợ nhìn khuôn mặt méo mó vì tức giận của Lạc Tâm Nhã, khéo léo tách ra khỏi cổ tay của cô ta.
  “Lạc An Ninh cô làm càn!” Lạc Tâm Nhã tức giận, giơ tay lên định đánh vào mặt cô, Lạc An Ninh lạnh lùng nhìn về phía cô ta, nụ cười trên mặt lại trở nên dịu dàng làm say lòng người..
 Lạc Tâm Nhã, đây là do cô tự chuốc lấy, đừng trách tôi không khách khí!
 Ngay khi cô ta muốn ra tay, một giọng nam trầm dễ nghe vang lên, bàn tay của Lạc Tâm Nhã sắp đánh lên mặt cô cũng bị ngăn cản ở giữa không trung: “ Cô Lạc, ở trên đường đánh người là không tốt.”
 Lạc Tâm Nhã  thậm chí còn không nhìn xem người đó là ai, tức giận gầm lên: "Anh ở đâu ra mà dám xen vào chuyện của tôi, còn không thả tôi ra, nếu không cha tôi sẽ cho anh biết tay!"
  Người đàn ông có khuôn mặt cực kỳ điển trai, bộ vest đen thủ công càng tôn lên vẻ ngoài lịch lãm và điển trai khác thường của anh ta.
Phùng Sở Duệ, thị trưởng trẻ nhất trong lịch sử thành phố S, ba đời có bối cảnh hùng hậu.
Lạc An Ninh nở một nụ cười khẽ, trong đầu Lạc Tâm Nhã như có một cái hố, cô ta không biết người đó là ai nên mới dám nặng lời, bản thân không biết tự lượng sức mình.
Phùng Sở Duệ lịch sự cười nói, "Cô Lạc thật sự rất hài hước. Nhưng nếu cô Lạc  muốn dạy cho tôi một bài học thì hãy đến văn phòng chính quyền thành phố tìm tôi."
Lúc Lạc Tâm Nhã nghe thấy lời nói đó, trên gương mặt trang điểm tinh xảo lộ ra vẻ bối rối, cô ta rụt cổ tay lại một cách khó xử, ngập ngừng nói: "Thị trưởng Phùng, tôi ...tôi ... tôi không biết đó là anh. Tôi không có ý định xúc phạm anh. Làm ơn ... Xin đừng bận tâm đến câu nói đó. "
Phùng Sở Duệ phớt lờ cô ta, thay vào đó, anh ta lấy khăn tay ra lau tay, quay đầu về phía thư ký bên cạnh và nói: "Thư ký Vương, thay tôi gọi điện thoại hỏi thăm chủ tịch Lạc. Ông ấy quả thật là người có phương pháp quản giáo con cái."
  Lạc An Ninh cảm thấy khó hiểu, cô dường như không quen biết anh ta, tại sao thị trưởng Phùng Sở Duệ uy nghiêm lại đứng về phía cô? Và còn ở bên đường, nơi mọi người đi lại ra mặt nói chuyện thay cô.
  “Thị trưởng Phùng, tôi sai rồi…… Tôi xin lỗi, thực xin lỗi, thật sự rất xin lỗi!” Lạc Tâm Nhã nói xong thì kéo trợ lý chạy đi
Lạc Tâm Nhã rời đi, Phùng Sở Duệ nhìn chằm chằm Lạc An Ninh, mỉm cười hỏi: "Cô không sao chứ?"
  “Không có việc gì, cảm ơn thị trưởng Phùng ra tay cứu giúp.” Lạc An Ninh cười, tự nhiên hào phóng, không có chút ngượng ngùng nào.
  “Vậy là tốt rồi.” Phùng Sở Duệ gật đầu, tựa hồ không tính ở lâu, định rời đi luôn.
  Lạc An Ninh gọi anh ta lại, “Tôi rất tò mò thị trưởng Phùng cùng tôi xưa nay không quen biết, vì cái gì lại thay tôi ra mặt?”
  Cô không quen biết anh ta?
 Phùng Sở Duệ vô thức cau mày, nụ cười ưu nhã trên mặt vẫn không thay đổi, giống như một nhà ngoại giao thân thiện: "Tôi với Viêm là bạn thuở nhỏ. Nếu đã nhìn thấy, tôi không thể thờ ơ được."
  Hàm ý là thấy mình sắp bị Lạc Tâm Nhã bắt nạt, và vì cô là vợ của Vinh thiếu nên anh ta đã ra tay cứu giúp cô.
  Bây giờ Lạc An Ninh mới cảm thấy nhẹ nhõm, anh ta không phải thực lòng muốn giúp đỡ cô, vì vậy không cần phải trả ơn này nọ.
  “Tôi hiểu rồi. Thị trưởng Phùng còn bận rộn việc công vụ, tôi  không làm phiền nữa, tạm biệt.” Lạc An Ninh lễ phép gật đầu, xoay người rời đi.
  "Thật thú vị ..." Nhìn theo bóng lưng của Lạc An Ninh, Phùng Sở Duệ cười thầm, anh ta không ngờ người vợ mới cưới không được chào đón của Vinh Viêm lại thú vị như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡