……...
Quân cờ 【10】
Thư ký Vương ở bên nhìn mà chẳng hiểu ra sao, “Thị trưởng, người ngài nói chính là mợ chủ nhà họ Vinh sao?”
Trên mặt Phùng Sở Duệ hiện lên ý cười, “Tôi có nói cái gì sao, cậu nghe lầm rồi.”
Nói xong, anh ta đi đến chiếc Land Rover màu đen đang đậu ở ven đường, thư ký Vương thấy khó hiểu, vừa rồi có phải anh ta đang nằm mơ không?
…………
Đêm đó, Lạc An Ninh cũng không có đến Thủy Tạ Cư theo lời mời của Lạc Chí Quyền, mà cùng với Lục Mặc Mặc và Mạc Tiên Ca đua xe trên cao tốc.
Lục Mặc Mặc lái chiếc Ferrari màu đỏ, Mạc Tiên Ca lái chiếc Lamborghini đen mờ sang trọng, Lạc An Ninh lái chiếc Maserati màu trắng do ông cụ Vinh cho cô.
Ba chiếc siêu xe lao đi như những bóng ma ở trên cao tốc, tiếng gầm rú của những chiếc xe thể thao giống như một giai điệu đầy cảm hứng, khiến người ta thích thú.
Mạc Tiên Ca bỏ lại hai người bọn họ phía sau ở một khúc cua, Lạc An Ninh mỉm cười đánh tay lái, một đường trượt hoàn hảo duyên dáng ở khúc cua, lốp xe cọ xát xuống đường để lại những vết hằn sâu.
“Mẹ kiếp, có cần thiết phải liều mạng như vậy không!” Lục Mặc Mặc rủa thầm một tiếng, cuối cùng cũng dẫm chân ga thẳng đến 350km/h .
Cả ba chiếc đều là những siêu xe hàng đầu với hiệu suất cực kỳ tốt, ban đêm không có nhiều xe chạy trên cao tốc, nếu không với tốc độ lao xuống như thế này của họ, sớm muộn gì cũng có chuyện xảy ra.
Một tiếng sau, ba người dừng xe trước một nhà hàng hải sản, ném chìa khóa xe vào tay nhân viên đỗ xe, cả ba tìm vị trí cạnh cửa sổ trong nhà hàng ngồi xuống.
Gọi đồ ăn xong, Lạc An Ninh uống nước trái cây, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, nhà hàng ở tầng 72, có thể nhìn thấy cảnh về đêm của thành phố S.
Vừa ngắm cảnh đêm rực rỡ sắc màu vừa ăn hải sản ngon là điều vô cùng thích thú.
Quen biết cô lâu như vậy, Lục Mặc Mặc và Mạc Tiên Ca đương nhiên biết rằng khi tâm trạng của cô không tốt thì sẽ đi đua xe, hơn nữa đều là liều mạng để chơi.
Khi còn ở Hà Lan, cô đã dùng số tiền kiếm được để mua một chiếc Koenigsegg, lúc đó, mỗi lần lái chiếc xe cô giống như là đang đánh cược cuộc đời của mình vậy.
Ở trong nước, cô đã thu liễm lại hơn chút, nhưng đêm nay cô thực sự khiến cho Lục Mặc Mặc sợ hãi.
“Tiên Ca, cậu nói xem có phải con người đều tham lam, đều có thể bị tiền tài che mờ đôi mắt và lương tâm không?” Lạc An Ninh xoa vành cốc, thản nhiên hỏi.
Lục Mặc Mặc có chút lo lắng nhìn cô, ánh mắt Mạc Tiên Ca lóe lên, cuối cùng cũng biết tại sao cô tức giận, ngoại trừ người chú và gia đình tuyệt vời của ông ta, e rằng rất ít người có thể chọc giận cô.
“An Ninh, sau nhiều năm như vậy cậu vẫn chưa hạ quyết tâm sao?” Anh ta đang nói đến gia đình Lạc Chí Quyền.
Tập đoàn Thiệu Đông của hiện tại ban đầu là tập đoàn An Ninh, là di sản của cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi để lại, chính là công ty của cô.
Nhưng Lạc Chí Quyền bị tiền tài che mắt và lương tâm, đê tiện bỉ ổi không từ thủ đoạn đoạt công ty từ tay cháu gái của mình, còn đổi tên công ty thành tên con trai ông ta.
"Nhưng dù sao ông ta cũng là em trai ruột của cha tớ. Chúng tớ là họ hàng ..." Lạc An Ninh rơi vào trầm tư.
Lục Mặc Mặc bĩu môi: "Nhà bọn họ coi cậu là người thân từ bao giờ? Chỉ có tên ngốc như cậu mới nghĩ đến tình cảm gia đình, nếu bọn họ có chút lương tâm thì lúc nhỏ cậu sẽ không bị ngược đãi thành như vậy."
“Mặc Mặc!” Mạc Tiên Ca quát lên, ngăn cản không cho cô ấy tiếp tục, anh a nhìn Lục An Ninh với vẻ mặt lo lắng, “An Ninh, đừng nghĩ nhiều nữa, mọi chuyện đã kết thúc rồi.”
…...
Quân cờ 【11】
Lục Mặc Mặc bị mắng, lúc này mới nhận ra mình đã vô ý chạm vào nỗi đau của An Ninh, cô ấy đáng thương nhìn An Ninh: "An Tiểu Ninh, mình không cố ý làm vậy. Mình là đang bất bình thay cậu. Để cho gia đình đó ức hiếp An Tiểu Ninh nhà mình, làm mình tức quá mà. "
“Mình biết.” Lạc An Ninh mỉm cười, “Cuộc đời này có hai người làm bạn, thật là may mắn của mình.”
“Hì hì, mình thích nghe những lời này, An Tiểu Ninh, cậu có thể nói nhiều thêm một chút, mình không ngại.” Nhìn Lục Mặc Mặc đã được tiện nghi còn khoe mẽ như vậy, thật khiến cho người ta nổi da gà.
Mạc Tiên Ca cong khóe môi nở một nụ cười dịu dàng, nhìn chằm chằm cô.
Yên lặng được một lúc, Lục Mặc Mặc nói: "An Tiểu Ninh, cậu cùng với Vinh thiếu kết hôn có phải là cuộc giao dịch giữa cậu và ông cụ Vinh không ? Liệu ông ta có giúp cậu lấy lại công ty không? Tiến độ bây giờ thế nào rồi? "
Lạc An Ninh lắc lắc đầu, “Ông cụ Vinh không có khả năng làm một vụ mua bán thua lỗ, ông ta vẫn luôn chậm chạp không chịu động thủ, chính là để chờ tớ sinh con cho Vinh Viêm, ông ta lại càng có lợi thế để uy hiếp tớ.”
Mạc Tiên Ca nắm chặt hai tay dưới bàn thành nắm đấm, trên mặt tỏ vẻ giễu cợt nói: "Thế thì cậu sinh con cho Vinh thiếu đi, không phải có câu mẫu bằng tử quý sao nói không chừng sau này có thể chia cho cậu khối tài sản hàng trăm tỷ đô la của Bách Nạp đó."
Lạc An Ninh đánh vào gáy anh ta một cái, khinh thường nói: "Tớ là người như vậy sao? Hơn nữa, tớ sẽ không có con với người mình không yêu."
"Vậy là cậu không có cảm tình với Vinh thiếu sao? Vinh thiếu, đó là Vinh thiếu đó, một người đàn ông lớn lên có vẻ đẹp giống như vậy, căn bản chính khiến phụ nữ khôn ngừng động lòng vì anh ta!" Lục Mặc Mặc vừa nói vừa bày ra vẻ mặt hoa si.
"Cậu nói đúng, chỉ có thể cùng với người mình yêu sinh con, nếu không sẽ làm hỏng cả đời đứa trẻ."
Mạc Tiên Ca hiếm khi nghiêm túc đồng ý với lời nói của Lạc An Ninh, sau đó hỏi: "Cậu dự định làm gì? Nếu không sinh con cho Vinh thiếu, ông cụ Vinh còn giúp cậu lấy lại công ty sao?"
“Trước mắt thì ông cụ Vinh nhất định muốn tớ phải sinh con.” Lạc An Ninh nghiêm mặt gõ gõ bàn, “Trong thời gian này tớ có thể qua loa lấy lệ ứng phó ông ta trước. Tớ sẽ thúc giục ông ta hoàn thành đúng hạn, tuy không thể hoàn toàn giúp tớ lấy lại công ty nhưng cũng không thể để hai năm thanh xuân của tớ lãng phí được. "
Mạc Tiên Ca gật đầu, Lục Mặc Mặc thầm đồng ý: "An Tiểu Ninh, nếu không để cha mình giúp đi, còn có Tiên Ca nữa. Thực ra lúc đầu cậu đã quyết định đi con đường của riêng mình, cậu không nói chuyện mình kết hôn với Vinh thiếu cho bọn mình. Cậu kết hôn và đánh mất hai năm thanh xuân công ty vẫn chưa đòi được, cậu không nghĩ rằng ông cụ Vinh đang muốn trói cậu ở lại nhà họ Vinh hay sao? "
"Trước đây mình không nghĩ như vậy. Mình chỉ nghĩ đây là một cuộc giao dịch bình thường. Bây giờ mình chợt nhận ra ông cụ Vinh muốn mình sinh một đứa con. Nói ông ấy sốt ruột muốn ôm chắt cũng được, nói muốn trói buộc mình với bọn họ cũng được, mình đều không tính ở lại nhà họ Vinh lâu dài "
Nghĩ đến việc ông cụ Vinh và Giang Bội Hoa háo hức muốn ôm cháu trai của họ và sự thờ ơ của Vinh thiếu, cô dường như hiểu ra nhiều điều.