Lạc An Ninh bị đè ở dưới thân, hai tay chống trên ngực không cho anh gần sát mình, muốn anh lấy lại lý trí.
Vinh Viêm đã quá say, nhìn cô gái dưới người, trước mắt hoảng hốt mông lung, anh lắc đầu muốn thấy rõ chút, đáng tiếc lại không thể như ý nguyện.
Anh đè cô gái dưới thân, bàn tay to thăm dò vào trong áo cô, tàn sát bừa bãi trên làn da trắng mịn, Lạc An Ninh bỗng dưng nín thở, rốt cuộc thì anh muốn làm gì!
………..
Ly hôn với Vinh thiếu đi 【6】
"... Đừng ồn ào." Vinh thiếu nheo mắt, than thở một câu, môi mỏng ghé sát vào cô sau đó hôn cô.
Cô như gấu bông mềm mại không thôi.
Trong lúc mơ hồ anh lại thấy được bóng dáng kia...
"Ưm... Vinh Viêm anh là tên khốn nạn, tôi muốn giết anh..." Người đàn ông chết tiệt, anh cầm tinh con chó sao, lại còn cắn môi cô!
Vinh thiếu nheo mắt, khóe môi cong lên, đáy mắt hiện lên ánh sáng lạnh, khẽ hừ mũi một cái.
Vẫn còn sức mà mắng anh?
Được thôi.
Hôm sau.
Vinh Viêm tỉnh lại, nhận thấy chuyện không thích hợp, anh cúi đầu mới phát hiện mình đang ôm Lạc An Ninh trong lòng!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao cô lại ở trên giường anh?
Ký ức tối hôm qua đứt quãng không thể chắp vá đầy đủ, anh nhớ hình như mình ôm một cô gái, muốn cô hết lần này đến lần khác, trong lúc mơ hồ còn nghe thấy tiếng mắng cùng tiếng cầu xin tha thứ của cô.
Là cô sao, người phụ nữ tối hôm qua là Lạc An Ninh sao?
Nghĩ vậy, Vinh thiếu thoáng chốc xoay người xuống giường, chết tiệt sao lại đụng phải cô chứ, lần trước có thể nói cô trúng thuốc, anh bị cô c.ưỡng ép, nhưng lần này thì sao?
Lạc An Ninh ngủ được không sâu bởi vì bên người còn một tên tra nam, cho nên lúc anh xoay người xuống giường cô cũng tỉnh luôn, cô nửa ngồi dùng chăn quấn quanh người, mặt mày không chút thay đổi xuống giường.
Vinh thiếu ngồi ở trên ghế sofa, nhìn thấy cô bọc chăn ra ngoài, không khỏi hỏi: "Em đi đâu?"
"Trở về phòng." Dứt lời, bịch một tiếng cửa đóng rầm lại.
Cô tức giận?
Xem ra cô rất giận chuyện tối qua, Vinh thiếu phiền não giật tóc, nhức đầu quá.
Phòng bếp đã làm xong bữa sáng, thím Lý lên lầu gọi Lạc An Ninh xuống lầu dùng cơm, lúc đi ngang qua phòng ngủ của Vinh thiếu đột nhiên phát hiện anh lại ở nhà, nhất thời bà cười vui vẻ nói, "Vinh thiếu, bữa sáng đã làm xong, cậu có thể xuống dùng bữa rồi."
Vinh thiếu gật đầu, không nhiều lời mà đi xuống lâu, không lâu sau Lạc An Ninh cũng đi xuống, cô tắm rửa xong thì thay một bộ đồ kín cổng cao tường để che đậy dấu vết.
Nhìn thấy Vinh Viêm cũng ngồi ở trước bàn ăn dùng cơm, cô tức giận xoay người, nói với thím Lý nói: "Thím Lý, mang bữa sáng đến phòng ngủ cho tôi."
"Mợ chủ, mợ đã xuống đây rồi sao còn về phòng ngủ làm gì, ăn luôn tại đây đi, mợ xem Vinh thiếu cũng đang ở đây, mợ về phòng ngủ ăn không được lễ phép lắm..." Thím Lý trăm phương nghìn kế muốn cho hai người có cơ hội ở chung.
"Tôi nói là về phòng ngủ ăn!" Lạc An Ninh nói xong thì đi lên tầng, mỗi bước đi đều rất nặng như đang thể hiện cô rất tức giận.
Vinh thiếu đặt dao nĩa xuống, đứng dậy lên lầu, thím Lý vốn còn đang buồn rầu, nháy mắt lại tươi tỉnh sai người mang hai phần lên tầng.
Lạc An Ninh trở lại phòng ngủ thì lên giường lôi gối ra đấm, Vinh thiếu tiến vào nhìn thấy cảnh tượng này thì nghĩ nếu thứ trong ngực cô không phải gối mà là đầu anh, anh không chút nghi ngờ mình sẽ bị đánh thành đầu heo.
………
Ly hôn với Vinh thiếu đi 【7】
Anh ‘khụ’ một tiếng, có hơi xấu hổ mở miệng: "Tối qua... tôi không cố ý "
Anh không đoán được cô sẽ xuất hiện bên cạnh mình, người ta thường nói say rượu loạn tính, hiện tại xem như anh đã hiểu thấu ý nghĩa của câu này rồi.
Còn nữa, tối hôm qua anh uống rượu tại club Tây Giang, sao cô lại biết được, hơn nữa anh về nhà thế nào?
Lạc An Ninh vừa nghe thấy lời anh nói thì tức giận, cô cầm gối đầu ném về phía anh: "Nói như vậy là tôi cố ý đúng không? Vinh Viêm anh là tên rùa đen khốn nạn! Cút cho tôi, cút càng xa càng tốt, bà đây không muốn nhìn thấy anh nữa."
Mặc cho ai bị mắng đều sẽ có tâm lý khó chịu, huống chi là kẻ kiêu ngạo không ai bì nổi như cậu chủ Vinh, anh đã xuống nước xin lỗi cô, cô còn muốn thế nào nữa?
Quả nhiên, phụ nữ chính là sinh vật đặt đằng chân lân đằng đầu.
"Như em mong muốn, sau này tôi sẽ không về nữa." Vinh Viêm hừ lạnh, mặt không chút thay đổi xoay người rời đi.
"Thế tôi đây phải cảm ơn anh trước!" Lạc An Ninh nói vọng sau lưng anh, Vinh Viêm cắn răng, người phụ nữ chết tiệt này!
Vinh Viêm vừa đi, tâm trạng Lạc An Ninh cũng trở nên tốt hơn chút, cô nằm ở giường. Muốn ngủ bù một lát, thím Lý dẫn người làm bưng bữa sáng tiến vào.
Lúc lên tầng có nhìn thấy cậu chủ Vinh nghiêm mặt rời đi, bà không khỏi tiếc hận: "Mợ chủ à, đang tốt sao mợ lại cáu kỉnh với cậu chủ thế? Khó lắm hai người mới có cơ hội ở chung, sao mợ lại công khai bỏ lỡ thế kia."