⬅ Trước Tiếp ➡
Thím Lý chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói xong thì bảo người làm đặt bữa sáng lên bàn trà, Lạc An Ninh lết hai chân đau nhức xuống giường. Di chuyển đến ghế sofa ngồi xuống, cô bê bát cháo thịt bằm lên ăn.
Thái độ lạnh nhạt này của cô khiến thím Lý không biết nên nói gì, Lạc An Ninh thừa dịp ăn cháo có liếc nhìn chị Lý một cái, thản nhiên nói: "Thím Lý, chuyện của cháu trong lòng cháu tự có chừng mực, thím không cần quá lo lắng."
"Mợ chủ à, chuyện này mợ bảo tôi không lo lắng thế nào được, mợ và cậu chủ Vinh... ... ..."
"Dừng!" Lạc An Ninh đau đầu giơ tay ra hiệu dừng lại, nếu còn để thím Lý nhắc lại chắc cô sẽ đau đầu đến chết mất.
"Chuyện của cháu và Vinh Viêm cứ thuận theo tự nhiên đi, thím đừng lo lắng."
Cô nói xong, thím Lý chỉ có thể thở dài gật đầu không nói thêm nữa, xem ra là bà đã già rồi, không hiểu cánh người trẻ bọn họ.
Cũng phải, cô và cậu chủ Vinh kết hôn  đã được 2 năm, nếu sốt ruột thì đã sớm sốt ruột rồi, sẽ không phải chờ tới bây giờ.
Ăn xong bữa sáng, cô ngủ thẳng đến giữa trưa, nếm qua cơm trưa, đang định đi tìm Lục Mặc Mặc cùng đi xem phim thì Lạc Chí Quyền gọi điện thoại đến.
Lạc An Ninh nhìn dãy số kia, đốt ngón tay thoáng chốc trắng bệch, thím Lý nhìn thấy cô có vẻ không thích hợp  thì lo lắng hỏi: "Mợ chủ, mợ sao vậy, có phải không khỏe chỗ nào không?"
"Cháu không sao." Lạc An Ninh tỉnh táo lại, đứng dậy đi ra ngoài sân nghe điện thoại.
"Lần này lại có chuyện gì?" Không đợi Lạc Chí Quyền mở miệng, cô đã lên tiếng trước, đi thẳng vào vấn đề.
"Tôi hỏi cô, có phải cô lại bắt nạt Tâm Nhã rồi không ?"
Ánh mắt Lạc An Ninh thoáng lạnh, đột nhiên cảm thấy thật buồn cười, Lạc Tâm Nhã đóng kịch nhiều năm vậy mà vẫn chưa chơi chán à?
Cô bắt nạt Lạc Tâm Nhã ư, sao ông ta lại không hỏi xem vì sao vô duyên vô cớ cô lại đi bắt nạt Lạc Tâm Nhã?
"Bắt nạt thì đã sao, không bắt nạt thì thế nào?" Cô hỏi đầy châm chọc.
"Lạc An Ninh cô gả cho Vinh Viêm thì tưởng là có chỗ dựa rồi đúng không? Tôi nói cho cô biết, nếu không vì tập đoàn Thiệu Đông đứng sau chống lưng cho cô, cô cho là cô có thể ngồi yên ở cái ghế mợ chủ nhà họ Vinh sao!"
………
Ly hôn với Vinh thiếu đi 【8】
"Lạc Chí Quyền ông có yên không hả? !" Lạc An Ninh không thể chịu nổi sự vô sỉ của ông ta nữa, ông ta cho rằng cô và Vinh Viêm kết hôn là nhờ dính ánh hào quang của ông ta hay sao!
Người này thật sự là tiện đến không thể tiện hơn.
"Lạc An Ninh, đây là thái độ nói chuyện với trưởng bối của cô đó hả? Thiệt cho cô còn từng học qua đại học, bao nhiêu năm ăn học coi như công cốc!"
"Xin lỗi nhé, tôi lễ phép cũng phải tùy người, hạng súc sinh thì không nên có được ưu đãi này." Thừa dịp cháu gái còn nhỏ mà cướp hết gia sản, người như vậy không phải súc sinh thì là gì?
Ồ..., không, nói ông ta là súc sinh còn vũ nhục súc sinh ấy chứ.
Lạc Chí Quyền tức giận không nhẹ, đỏ mặt tía tai quát vào điện thoại: "Đêm nay bất luận thế nào cô cũng phải về Thủy Tạ Cư cho tôi, nếu không tôi sẽ đào mộ cha mẹ cô ra khỏi phần mộ tổ tiên đó!"
"Ông đê tiện!" Lạc An Ninh phẫn nộ quát vào điện thoại, sau đó ném nó đi.
Lạc An Ninh thật sự rất muốn, rất muốn giết chết cả nhà Lạc Chí Quyền.
Năm đó cha cô gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng sáng lập lên tập đoàn An Ninh, Lạc Chí Quyền thì cả đời tầm thường vô vi, nếu không phải cha cô nể tình thân phân mà cho ông ta vào tập đoàn An Ninh làm việc, chỉ sợ đến bây giờ ông ta vẫn chỉ là một tên vô công rồi nghề trong tộc.
Năm 9 tuổi ấy, cha mẹ cô đồng thời chết trong tai nạn xe cộ, để lại tập đoàn An Ninh cho cô, nhưng vì cô còn nhỏ nên quyền giám hộ rơi vào trong tay Lạc Chí Quyền.
Mà người nhà Lạc Chí Quyền thì trăm phương nghìn kế cướp tập đoàn An Ninh đi, thay tên thành con trai ông ta đổi thành tập đoàn Thiệu Đông.
Khi cha cô còn tại thế có mua được một mảnh đất phong thủy làm nghĩa trang cho nhà họ Lạc, sau đó dời mộ của ông bà nội vào đó.
Hiện tại, Lạc Chí Quyền lại dám lấy chuyện dời mộ cha mẹ cô đi để uy hiếp cô, rốt cuộc thì ông ta có còn là người hay không, đó chính là anh trai ruột cùng chị dâu của ông ta đó!
Phẫn nộ tới cực điểm khiến Lạc An Ninh bình tĩnh hẳn lại, Lạc Chí Quyền, tôi sẽ không cho cả nhà ông được sống dễ chịu đâu.
Mấy người thiếu tôi bao nhiêu, tôi sẽ bắt các người trả lại tôi gấp nghìn lần!
... ... ...
Buổi tối bảy giờ 30 phút, khu biệt thự Thủy Tạ Cư dành cho người giàu.
Trong biệt thự nhà họ Lạc đèn đuốc sáng trưng, Lạc An Ninh ngơ ngẩn nhìn cổng lớn biệt thự, Mạc Tiên Ca đột nhiên có chút đau lòng, một tay giơ ra nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô.
"An Ninh, chuẩn bị tốt chưa?"
Nhà họ Lac, là nhà cô, mà lúc này lại bị cả nhà Lạc Chí Quyền chiếm làm sào huyệt.
"Chẳng phải là tớ không có lựa chọn hay sao, Tiên Ca." Lạc An Ninh nói xong, dẫn đầu đẩy cửa xuống xe, Mạc Tiên Ca lập tức xuống xe đi theo cô.
Cô chủ động mở miệng đề nghị anh ta về nhà cùng mình, thực ra khiến anh ta rất bất ngờ, nhưng anh ta thích.
Ấn chuông cửa, người làm nhanh chóng đi đón bọn họ, hai người mới vừa bước vào phòng khách, một vật thể không rõ đã bay thẳng tới mặt cô.
Sắc mặt Lạc An Ninh trầm xuống, Mạc Tiên Ca nhanh chóng ngăn lại, quả táo nện vào cánh tay anh ta rồi rơi xuống đất.
Mạc Tiên Ca nhíu mày, anh ta nhìn về phía người khởi xướng là Lạc Tâm Nhã, cả giận nói: "Đây là gia giáo của cô hả, dùng táo ném chị mình?"
Lạc Tâm Nhã bĩu môi khinh thường, "Chị? Cô ta nào xứng làm chị của Lạc Tâm Nhã tôi, đừng khiến tôi ghê tởm."
⬅ Trước Tiếp ➡