"A - - đáng ghét, nhanh vứt đi - - ọe..."
"Trời ạ! Đây là... Này... ọe..."
Lạc Tâm Nhã và Lý Ngọc Lan nôn luôn lại trận.
Mặc dù Lạc Chí Quyền được coi là bình tĩnh, nhưng cái mũi nở to đã bán đứng tâm trạng ông ta lúc này, Lạc An Ninh cười, đây chính là bánh mì làm thành bộ phận con người.
Độ chân thật cực cao, cho nên Lạc Tâm Nhã và Lý Ngọc Lan mới nôn mửa, cô cũng không bất ngờ lắm.
Mạc Tiên Ca lắc đầu, nở nụ cười, thì ra mấy cái hộp của cô đựng đống đồ này, khó trách vừa vào cửa cô đã đánh Lạc Tâm Nhã.
……….
Lời đồn ly hôn 【1】
Đây chỉ sợ là hạ chiến thư với nhà họ Lạc nhỉ?
Cũng phải, đổi thành ai bị lấy chuyện đào mộ cha mẹ để uy hiếp thì cũng đều tức giận như cô thôi.
"Nhìn những thứ này rồi ghi tạc vào óc cho tôi, Lạc An Ninh tôi không còn như xưa nữa, không phải con bé mà mấy người có thể tùy tiện bắt nạt." Lạc An Ninh đứng thẳng đối diện với Lạc Chí Quyền, đôi mắt đẹp toát ra ý lạnh thấu xương.
Lạc Tâm Nhã và Lý Ngọc Lan đã nôn đến toàn thân mềm nhũn, không dám nhìn lên bàn trà chứ càng đừng nói đến nhìn cô.
Lạc An Ninh cực hài lòng với hiệu quả này, tao nhã cười nói: "Nếu lần sau còn để tôi nghe thấy chuyện dời mộ cha mẹ tôi đi, tôi không ngại giúp mấy người ngủ luôn trong mộ đâu."
"Mày - -!" Lạc Chí Quyền bị tức không nhẹ, thân thể lảo đảo lui về phía sau vài bước đỡ lấy sô pha mới đứng vững nổi.
Lạc An Ninh cũng không để ý đến ông ta, cô gọi Mạc Tiên Ca, hai người cùng rời đi.
Mạc Tiên Ca thoải mái ôm eo cô, khuôn mặt đẹp trai ghé sát vào cô trêu chọc: "Không thể tin nổi em còn có thủ đoạn này, hại tôi tí thì tức sùi bọt mép."
"Ừ, lần sau sẽ cho cậu tức sùi bọt mép." Lạc An Ninh vui vẻ đáp.
Tối nay đến một chuyến, có lẽ rất lâu sau Lạc Chí Quyền sẽ không tới quấy rầy cô nữa, chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ bị dọa vừa rồi của nhà bọn họ, tâm trạng cô liền phơi phới.
... ... ...
Mấy ngày qua, Lạc An Ninh vẫn luôn ở cùng Lục Mặc Mặc, hai người là bạn học từ thời trung học cơ sở, mãi cho đến trung học phổ thông, đại học cô trực tiếp đến học viện quản gia quốc tế Hà Lan, Lục Mặc Mặc và Mạc Tiên Ca thì theo học tại Havard mới thôi.
Nhưng khoảng cách và thời gian không hề khiến tình cảm giữa bọn họ bị thay đổi, chỉ cần có thời gian là ba người sẽ lại đi chơi với nhau.
Mạc Tiên Ca có công ty phải đi làm, Lục Mặc Mặc là thiên kim tiểu thư, xí nghiệp gia tộc có các anh xử lý, cũng không cần cô nàng phải gánh vác trọng trách gì.
Lạc An Ninh thì lại làm mợ chủ nhà giàu, thân là mợ chủ của thủ phủ châu Á, cho dù không làm gì thì cô cũng thừa tiền tiêu cả đời.
Hai người bàn tới bàn lui, thấy không thể tiếp tục lãng phí thời gian như vậy được, vẫn nên làm chút gì đó chứng minh thanh xuân của mình có giá trị.
Hai người đang ở trong một quán cà phê lộ thiên bàn xem nên làm gì cho đời, Mạc Tiên Ca bỗng điện thoại đến, cô nghe máy.
"An Ninh, hôm nay đã xem báo chưa?" Giọng Mạc Tiên Ca mang theo chút khẩn trương.
"Chưa, sao vậy?" Lạc An Ninh múc một muỗng kem cho vào miệng, thích ý nheo hai mắt.
"Ừ, không có gì chỉ muốn hỏi chút thôi. Em và Mặc Mặc đang ở đâu, tan làm tôi đón hai người đi ăn."
"Bọn tớ đang ở quán cà phê Carmen, cậu tan làm cứ trực tiếp đến đây đi."
"Ừ."
Hai người cúp máy, Lục Mặc Mặc tò mò nghiêng đầu đến, trên gương mặt trẻ con đáng yêu là ý cười gian xảo: "An Tiểu Ninh, Tiên Ca nói gì với cậu đó ?"
"Nói tan làm sẽ đến đón chúng ta đi ăn, có vấn đề gì sao?"
"Thực không thú vị." Lục Mặc Mặc châm chọc, hại cô nàng còn tưởng có gì để chơi.
Lạc An Ninh cười không để ý tới cô nàng nữa mà tiếp tục ăn kem.
Đột nhiên, trong quán cà phê phát ra tiếng động xôn xao, hai mắt Lục Mặc Mặc tỏa sáng nhìn ra cửa, "An Tiểu Ninh, chồng cậu kìa! Anh ấy đến đây..."
Lục Mặc Mặc đang nói đột nhiên dừng lại, Lạc An Ninh vừa định quay đầu xem, thân thể bỗng bị một luồng sức mạnh nhấc lên, va thẳng vào lồng ngực cứng rắn của một người, cái mũi cô bị đập đến đau nhức.
……….
Lời đồn ly hôn 【2】
Lục Mặc Mặc đang nói đột nhiên dừng lại, Lạc An Ninh vừa định quay đầu xem, thân thể bỗng bị một luồng sức mạnh nhấc lên, va thẳng vào lồng ngực cứng rắn của một người, cái mũi cô bị đập đến đau nhức.
"Lạc An Ninh!" Tiếng nghiến răng nghiến lợi vang lên trên đỉnh đầu cô.
Lạc An Ninh rùng mình một cái, Vinh Viêm đây là tìm đường chết à, cô đâu có trêu anh đâu ?
Lục Mặc Mặc rụt cổ lại, vùi đầu ăn kem, cậu chủ Vinh thật đáng sợ, cô nàng không khỏi tự thôi miên, mình không thấy gì hết, không thấy gì hết...
Lạc An Ninh xoa chóp mũi ăn đau, cô ngẩng đầu trừng người đàn ông gây họa, "Anh nổi điên cái gì, đương tốt lành tự dưng lại đến làm gì? Tôi chọc gì anh à đâu mà anh lại làm vậy với tôi?"