⬅ Trước Tiếp ➡
Mạc Tiên Ca đang muốn phát hỏa, Lạc An Ninh kéo tay áo anh ta, ý bảo anh ta yên tâm một chút chớ vội nóng nảy, cô đi thẳng về phía trước, thân cao 168 lại đi thê đôi giày cao gót 10 cm, ước chừng cô phải cao hơn Lạc Tâm Nhã một cái đầu là ít.
……..
Ly hôn với Vinh thiếu đi 【9】
"Lạc Tâm Nhã, là tôi không xứng hay là cô không xứng, nếu như không có số gia sản đoạt từ trong tay tôi, nói không chừng hiện tại cả nhà cô còn đang sống ở tiểu khu thấp kém đó." Cô cười nhạo, đánh giá Lạc Tâm Nhã từ đầu đến chân.
"Còn có đống hàng hiệu trên người cô, cô cho là lấy số tiền lương ít ỏi kia của Lạc Chí Quyền là có thể mua cho cô sao?"
"Lạc An Ninh, tiện nhân cô!" Lạc Tâm Nhã bị cô nói thẹn quá thành giận, giơ tay muốn tát cô.
Lạc An Ninh bắt tay cô ta, trở tay cho cô ta một cái tát không chút lưu tình, Lạc Tâm Nhã ôm mặt, thét chói tai: "Lạc An Ninh đồ tiện nhân cô cũng dám đánh tôi?"
"Đánh cô thì sao? Hiện tại người cô cắn là tôi, chứ ra đường mà bạ ai cũng cắn là rước phải phiền toái đó. Cho nên, đánh cô là vì tốt cho cô, khỏi cần cảm ơn tôi." Ở trong mắt Lạc An Ninh, cô ta như một con chó điên, gặp ai là cắn.
Lạc An Ninh lạnh lùng hất tay Lạc Tâm Nhã ra, nói với Mạc Tiên Ca đang xem kịch vui: "Nếu đến nhà tớ rồi thì không cần khách khí, cứ tìm chỗ mà ngồi đi."
"Được." Mạc Tiên Ca cười tươi, tiêu sái đút tay vào túi, lúc đi qua Lạc Tâm Nhã còn không quên huých cô ta một cái.
Lạc Tâm Nhã bị huých cho lảo đảo, thiếu chút nữa té lăn trên đất, mới vừa bị đánh một cái tát, hiện tại lại bị huých như vậy, cô ta tức giận, thét chói tai đòi giết Lạc An Ninh.
Lạc Chí Quyền và Lý Ngọc Lan nghe thấy tiếng hét của con gái bảo bối thì vội vội vàng vàng xuống, lúc nhìn thấy Lạc An Ninh, cả hai đều giận tái mặt.
Lạc Chí Quyền nhìn Lạc An Ninh ngồi trên ghế sofa bình tĩnh thưởng thức trà như chủ nhà, ông ta tức giận hừ hừ, Lý Ngọc Lan thì đi đến trước mặt Lạc Tâm Nhã, đau lòng đỡ cô ta hỏi: "Tâm Nhã, con sao thế? Là kẻ mất dạy nào đánh con, nói cho mẹ, mẹ báo thù cho con."
"Còn có thể là ai chứ, không phải là tiện nhân Lạc An Ninh kia sao!" Lạc Tâm Nhã bụm mặt, độc ác nhìn Lạc An Ninh.
Lý Ngọc Lan vừa nghe thấy thì buông Lạc Tâm Nhã ra, đi đến trước mặt Lạc An Ninh giơ tay muốn đánh, Mạc Tiên Ca ở bên uống trà xem kịch vui, người phụ nữ này thật đúng là không biết tự lượng sức mình, thương thay bà ta
Quả nhiên, Lạc An Ninh không để cho anh ta thất vọng.
Chỉ thấy Lạc An Ninh ra tay nhanh chóng nắm lấy cổ tay Lý Ngọc Lan, sau đó vặn ngược lại.
Rắc một tiếng khung xương bị gãy giòn vang, Lý Ngọc Lan đau đến kêu to.
Con gái bị đánh, vợ cũng bị bắt nạt, Lạc Chí Quyền nào còn đứng yên, ông ta tiến lên liền đến ngăn Lạc An Ninh, giận dữ hét lên: "Lạc An Ninh cô làm phản rồi, đến thím mình mà cũng dám đánh, thật coi tôi là người chết hả? !"
Lạc An Ninh nhanh chóng lắc mình né tránh, nhân tiện buông Lý Ngọc Lan ra, vỗ tay nói: "Sao ông lại biết tôi coi ông như người chết? Không nghĩ tới ông còn biết tự hiểu lấy mình như vậy."
"Cô!" Lạc Chí Quyền giận dữ giơ tay, nhưng lúc nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của cô, ông ta không khỏi giật mình, Mạc Tiên Ca ở bên chậm rì rì lên tiếng: "Ông Lạc vẫn đừng nên làm gì không thỏa đáng, nếu không tôi cũng không dám cam đoan trong cơn giận dữ có thể làm chuyện kích động gì hay không đâu."
Mạc Tiên Ca vừa dứt lời, Lạc Chí Quyền đành buông tay xuống, ánh mắt nhìn về phía Mạc Tiên Ca, nghe giọng điệu vừa rồi của anh ta có vẻ rất quan tâm đến Lạc An Ninh, trong lòng ông ta trăm mối tơ vò.
Một cậu chủ Vinh là đủ rồi, lại còn cái tên quyền quý đời thứ ba Phùng Sở Duệ kia nữa, hiện tại lại thêm Thái tử gia Mạc thị Mạc Tiên Ca, Lạc An Ninh đúng thật không đơn giản.
……….
Ly hôn với Vinh thiếu đi 【10】
Mỗi một người đều không ai làm vai phụ, ai cũng không thể chọc vào, nói từ câu chủ Vinh trước, anh là nhà giày có trong top ở Châu Á, ai dám chọc vào.
Phùng Sở Duệ, quyền quý đời thứ ba, gia tộc cầm quyền cao trong chính giới, ai dám trêu chọc?
Mạc Tiên Ca, Thái tử gia tập đoàn Mạc thị, không muốn dính ánh hào quang của gia nên tự mình sáng lập ra tập đoàn Hoàng Đình, bên dưới có rất nhiều công ty giải trí và club, ai dám trêu chọc?
Lạc An Ninh ơi là Lạc An Ninh, thật đúng là càng ngày càng khó khống chế, cô lại có thể quen được nhiều người quyền thế như vậy.
Nếu cứ để thế này thì chỉ sợ tình huống sẽ càng ngày càng bất lợi với ông ta, không được, ông ta nhất định phải làm chút gì đó mới được...
"Mạc tổng cứ nói đùa, An Ninh là cháu gái tôi, sao tôi có thể đánh nó chứ. Người làm chú tôi đây, cùng lắm cũng chỉ xem như dạy dỗ con bé thôi." Lạc Chí Quyền nháy mắt ra hiệu, Lạc Tâm Nhã và Lý Ngọc Lan tâm không cam tình không nguyện ngồi xuống sofa đối diện.
"Vậy sao, thế thì thật tiếc, tôi còn chưa nghe qua An Ninh nói ông là chú của cô ấy." Mạc Tiên Ca cười không chút để ý.
Lạc Chí Quyền cười, "Đều tại tôi, chiều con bé quá mức mới khiến nó vô phép như thế, khiến Mạc tổng chê cười rồi."
Mạc Tiên Ca chỉ cười không nói, nhưng nhìn ánh mắt về phía Lạc An Ninh lại mang theo một chút đồng tình, chú em thật sự là vô sỉ vô cực rồi.
Lạc An Ninh cười nhạt, Lạc Tâm Nhã bị đánh, Lý Ngọc Lan cũng bị thương, cuối cùng thì chút uất nghẹn trong lòng cô cũng được giảm bớt, nhìn Lạc Chí Quyền cười làm lành ra vẻ đáng thương, cô chỉ muốn bật cười.
Nói thật, thấy người nhà bọn họ, cô chẳng có tâm tình gì.
Lạc Chí Quyền sốt ruột bảo vệ con gái, gọi cô về nhà, đơn giản là muốn cô xin lỗi Lạc Tâm Nhã, nhưng sao có thể?
Cô đâu còn là cô bé năm đó bị bắt nạt mà không thể phản kháng nữa. Cô nhất định khiến bọn họ phải trả giá đắt vì những gì bọn họ đã làm.
"Tôi không muốn ở lại nữa, có mang cho mấy người chút quà đây, tặng quà xong thì chúng tôi sẽ đi." Lạc An Ninh mất kiên nhẫn nói xong thì đặt mấy cái hộp lên bàn trà, sau đó từ từ mở ra.
Lạc Tâm Nhã và Lý Ngọc Lan khinh thường nhìn cô, nghĩ chắc cô sẽ chẳng có lòng tốt tặng quà gì cho nên không hề chờ mong.
Lạc Chí Quyền làm chủ nhà đương nhiên phải tỏ vẻ, vì thế ông ta mỉm cười nhìn Lạc An Ninh, nửa thật nửa giả cười nói: "An Ninh con cũng thật là, đều là người nhà, về nhà còn tặng quà gì chứ."
Lạc An Ninh không để ý tới ông ta, cô nói: "Thật ra cũng không được coi là quà, chẳng qua chỉ muốn nhắc nhở mấy người chút thôi."
Dứt lời, tất cả các hộp đều mở ra, trong sáu bảy cái hộp đều đựng bộ phận cơ thể người, còn có cả đầu lâu, máu thịt mơ hồ, vô cùng đáng sợ.
⬅ Trước Tiếp ➡