Mặt của Tần Nùng ở ngay trên háng của anh, khi gậy thịt anh bắn tinh dịch tanh nồng sền sệt ra ngoài, phun lên mặt và cổ cô, nhiệt độ nóng hổi làm Tần Nùng..choáng!
Cô không dám cử động, để mặc cho tinh dịch của người đàn ông từ từ trượt xuống mặt rồi rơi xuống hai đầu vú của cô.
Moá, thiên lôi mau đánh chết cô đi! Cô không muốn sống nữa đâuuuuu!!
Sau một màn gà bay chó sủa như vậy, cuối cùng Tần Nùng cũng mặc được áo ngủ. Để thể hiện bản thân thật sự không có ý gì với anh rể, cô quấn đai lưng những hai vòng rồi mới buộc lại. Còn không quên đắp kín chăn cho anh rể, không để lộ ra 1cm da thịt nào.
Xong hết cô lấy khăn giấy lau sạch tinh dịch trên mặt, chà xát nửa ngày mới lau sạch được nhưng cô vẫn cứ có ảo giác chưa sạch, cứ cảm thấy có mùi vị tanh nồng quanh quẩn trên chóp mũi, làm sao cũng không hết được.
Lý Thần Niên bị bỏ thuốc, chân tay không chút sức lực, vừa xuất tinh một lần đã làm cả người thoải mái hơn rất nhiều.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng sắc mặt anh vẫn không tốt lắm, u ám đến đáng sợ, giống như nhân vật phản diện trong mấy bộ phim truyền hình. May mà ngoại hình anh đẹp trai, trong cái thời đại mà dựa gương mặt như hiện nay thì ngoại hình của anh cũng đủ làm người dối diện bỏ qua sự lạnh lùng của anh rồi.
Bắt đầu từ nửa năm trước, lần đâu tiên Tần Nùng gặp người anh rể này, từ đó cô vẫn luôn có hơi sợ anh, bởi vì anh quá nghiêm túc, lạnh lùng làm cô có cảm giác như một trưởng bối. Mỗi lần gặp mặt, cô đều không dám đứng trước mặt người anh rể này quá 5 phút.
Không ngờ sau một thời gian không gặp, cả hai lại gặp gỡ trong hoàn cảnh xấu hổ như vậy.
Lý Thần Niên dựa vào đầu giường gọi điện thoại, bảo trợ lý đến đón anh đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Không biết đã bị bỏ thuốc gì, đến lúc này chân tay anh vẫn còn bủn rủn không có sức lực, mà thằng nhỏ thì vẫn cương cứng, dù đã xuất tinh một lần nhưng anh biết không đủ để thỏa mãn anh. Nếu không phải ý chí tự chủ của anh mạnh thì chắc anh đã sớm phát điên mà đè cô em vợ của mình xuống dưới thân để đụ rồi.
Anh đặt điện thoại xuống, nâng mí mắt lên nhìn em vợ đang đứng bên giường, anh thở ra một hơi nặng nề, mở miệng nói: "Nói rõ cho anh, rốt cuộc là chuyện gì? Liêu tiên sinh là ai?"
Giọng điệu giống như đang thẩm tra tội phạm, nhưng biết cơ thể dưới chăn của anh đang trần trụi, Tần Nùng cảm thấy khí thế của anh giảm đi vài phần, nhìn cũng không thấy đáng sợ nữa.
Nhưng cô không thể trốn tránh vấn đề này, vẫn phải đối mặt, cô cúi thấp đầu nhỏ giọng nói: "Em.. Em không biết."
Lý Thần Niên cho rằng mình nghe nhầm: "Không biết? Không biết mà em còn chuẩn bị lên giường với người ta?"
Nếu không phải trời xui rủi để cô đụng phải anh, cô em vợ này chắc đã xảy ra chuyện với tên Liêu tiên sinh kia rồi.
Nghĩ đến điều này, Lý Thần Niên cảm thấy huyệt thái dương của mình giật giật.
Tần Nùng cúi đầu càng thấp, im re không dám phản bác.