⬅ Trước Tiếp ➡
Nhất thời Lý Thần Niên không biết nên nói gì, dù sao anh cũng không thân quen với người em vợ này, chỉ biết là vợ anh - Tần Dịch, rất cưng chiều cô em gái này.
Sau chuyện này anh phải nói chuyện với vợ anh một chút, một nữ sinh ở bên ngoài không học cách bảo vệ bản thân mà còn nghĩ đến việc dùng đường tắt để kiếm tiền, rất dễ sa ngã, lầm đường lạc lối.
Anh vừa nghĩ như vậy đã thấy em vợ chớp chớp đôi mắt to, đáng thương nhìn anh rồi nói với giọng điệu cầu xin: "Anh rể, anh có thể đừng nói chuyện này với chị gái em được không?"
Lý Thần Niên nhíu mày: "Tôi nghĩ cô ấy nên biết về chuyện này."
"Anh rể.." Em vợ nghe vậy môi cũng bĩu ra, giọng nói mang theo âm thanh nức nở: "Nếu chị gái biết, chắc chắn chị ấy sẽ đánh chết em."
Lý Thần Niên cạn lời, nhìn lại thái độ của vợ mình đối với em gái, hẳn sẽ không quá như lời Tần Nùng nói, nhưng cô nhất định sẽ bị mắng một trận nên thân.
Thấy anh vẫn giữ nguyên thái độ không thương lượng, trong lòng Tần Nùng gấp không thôi, giậm chân nói: "Nếu anh nói cho chị gái, em sẽ nói cho chị ấy biết anh xuất tinh trên mặt của em, còn bắn rất nhiều, anh còn thọc phía dưới của em, anh.."
"Được rồi." Lý Thần Niên hít một hơi thật sâu, nói: "Tôi sẽ không nói."
Tần Nùng thở phào nhẹ nhõm, lộ ra nụ cười tươi như hoa cúi đầu với Lý Thần Niên: "Cảm ơn anh rể!"
Lý Thần Niên cảm thấy đầu đau đau, anh phát hiện tính cách của em vợ hoàn toàn khác với vợ mình. Một người trầm lặng, một người sôi nổi, một người trưởng thành, một người hoạt bát.
"Mang quần áo đến cho tôi." Lý Thần Niên nói.
Thần kinh của Tần Nùng vừa mới thả lỏng lập tức căng chặt, có chút khó xử hỏi: "Anh.. Anh rể, anh muốn lấy quần áo.. làm gì?"
Còn lấy quần áo làm gì??
Lý Thần Niên nói: "Mặc."
Tần Nùng vẻ mặt khó xử, nhăn nhó nói: "Anh muốn em giúp anh mặc hả?"
Lý Thần Niên nghiêm mặt nói: "Em nghĩ nhiều rồi, tôi tự mặc được."
Quả thật Lý Thần Niên tự mình mặc quần áo, anh đuổi Tần Nùng ra khỏi phòng rồi cố gắng điều khiển chân tay bủn rủn của mình, miễn cưỡng mặc lại quần áo, tất nhiên sẽ chậm hơn so với bình thường.
Trước mặt người khác anh luôn cẩn thận tỉ mỉ, vì vậy anh càng không muốn bị người khác nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình vào lúc này.
Nhưng khi nghĩ đến người làm mình chật vật như vậy là em vợ, người không thể đánh cũng chẳng thể mắng, Lý Thần Niên cảm thấy..bực!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cơ thể trẻ trung thơm tho và làn da mịn như tơ lụa thoáng hiện trong tâm trí Lý Thần Niên. Anh vất vả mãi mới nhét thằng nhỏ vào trong quần, mới nghĩ thôi nó lại cứng lên lại. Anh hít thở sâu hai hơi liên tiếp, kìm nén ngọn lửa tà ác trong lòng, tự nhủ chỉ vì bị hạ thuốc nên anh mới có ham muốn như vậy.
Trợ lý của Lý Thần Niên gấp gáp chạy đến nơi thì thấy Tần Nùng đang ở đây, cũng không hỏi nhiều, hai người cùng nhau đưa Lý Thần Niên đến bệnh viện. Không bao lâu chị gái không biết nhận được tin tức từ đâu, rất nhanh cũng chạy tới.

⬅ Trước Tiếp ➡