Một tiếng hét thảm thiết, bối cảnh đổ xuống, quả thực đẹp bốn góc
Số đặc biệt, Vợ chồng Cố thiếu ân ái.
- Đây đây đây...
Tô Nhan Hề nhìn vào tiêu đề của tờ báo quả thực khóc không ra nước mắt. Vào ngày cưới, chú rể bỏ lại cô một mình rời đi, chưa về. Ở hôn lễ cô ngã vồ ếch, ở lại bệnh viện một đêm mới được đón về Cố gia. Cho hỏi, đây là loại ân ái gì?
- Toàn là nói linh tinh!
- Ah, những gì mọi người nói cũng có một chút hợp lý!
Lục An An nhặt tờ báo bị Tô Nhan Hề vứt đi lên.
Nói đùa:
- Cố thiếu trước mặt nhiều khách như thế, tuyên thệ với cậu. Mà cậu để chiếc nhẫn cưới anh ta tặng cậu rơi xuống sân khấu. Đây không phải là ân ái, thì là gì? Cậu lẽ nào không thừa nhận cậu để ý Cố thiếu, nếu không thì cậu sao lại quan tâm đến chiếc nhẫn anh ta tặng cậu?
- Làm ơn, mình quan tâm đến chiếc nhẫn vì mình đền không nổi! Chiếc nhẫn đó thuộc về Hạ Cẩm Hề mà không phải mình Tô Nhan Hề.
Tô Nhan Hề luôn luôn ghi nhớ thân phận của mình, vì vậy luôn nhớ lấy mình nên làm gì và không nên làm gì.
Nhìn dáng vẻ tủi thân của cô, Lục An An không trêu chọc cô nữa. Đành lắc đầu:
- Cậu làm gì nghiêm túc vậy, mình nói đùa thôi. Những thứ của người khác, chúng ta không ham.
Nhưng, Hề Hề, đối mặt với Cố Tây Thành như vậy, cậu có thể giữ được trái tim mình không?
Đây mới là điều mà Lục An An lo lắng nhất. Cô sợ bạn thân của mình cuối cùng sẽ bị tổn thương.
Mà hoàn toàn không biết tương lai Tô Nhan Hề thế nào, chỉ hy vọng Hạ Cẩm Hề có thể sớm ngày trở lại và kết thúc trò chơi hoang đường này.
- Này...
- Này...
00:00 / 03:13Hai người có tâm trạng khác nhau, không hẹn mà cùng thở dài.
Âu Dương Khiết bước đến cửa phòng, nghe thấy tiếng thở dài của hai người, nghi hoặc chớp chớp mắt.
- Thiếu phu nhân!
-...