Không có động tĩnh!
Tô Nhan Hề hoàng toàn không chú ý đến sự xuất hiện của Âu Dương Khiết, ngồi trên**cúi đầu trầm tư. Âu Dương Khiết chỉ có thể vươn tay gõ cửa.
- Thiếu phu nhân!
- Ơ?
Lần này Lục An An phản ứng lại, cô quay sang nhìn thấy Âu Dương Khiết ở cửa, chỉ trong nháy mắt, cô nhớ ra anh là trợ lý của Cố Tây Thành. Thế là, cô nhanh chóng đập đi nỗi sợ Tô Nhan Hề trong tinh thần.
- Thiếu phu nhân, gọi cậu đấy!
- Ah?
Tô Nhan Hề ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, dáng vẻ như trên mây. Lục An An nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm khắc, chỉ ra ngoài cửa. Tô Nhan Hề nhìn theo, lúc này mới thấy sự tồn tại của Âu Dương Khiết.
- Anh tìm ai?
- Phù...
Lục An An cười lớn!
Khuôn mặt tuấn tú của Âu Dương Khiết giật giật, cảm giác hiện diện của anh thật thấp. Cứng rắn bước tới:
- Thiếu phu nhân, Thiếu gia về rồi, mời Thiếu phu nhân xuống lầu.
Tô Nhan Hề, khóe miệng co lại, Thiếu phu nhân? Thiếu gia?
- Anh nói là Cố Tây Thành?
- Tất nhiên!
Không thì là ai?
Lông mày Tô Nhan Hề nhíu nhẹ, “người chồng” một đêm không về của cô lại có thể về.
- À, tôi biết rồi. Tôi sẽ đi xuống ngay.
Âu Dương Khiết gật đầu, rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
Tô Nhan Hề từ đi xuống, áo thun áo khoác chuẩn bị xuống lầu. Lục An An bên cạnh đã ngăn cô lại:
- Cậu đi ra ngoài như thế à?
- Có vấn đề gì sao?