⬅ Trước Tiếp ➡
Trái tim bắt đầu có một số nghi ngờ, nhưng bất luận thế nào cô cũng đã đồng ý rồi sao?
dong dong…
Đột nhiên, tiếng chuông nhà thờ reo lên, tuyên bố đám cưới sắp bắt đầu.
Theo tiếng chuông vang lên, trái tim của Tô Nhan Hề cũng đập lên, cô sẽ trở thành kẻ nói dối rồi.
- Trò chơi này sắp bắt đầu, tôi cũng rời khỏi đây, Tô Nhan Hề bây giờ tôi sẽ đưa thân phân tôi cho cô, tốt hơn hết cô đừng để tôi thất vọng.
Hạ Cẩm Hề Sau khi nói xong, cười nhạt một cái và quay người ra đi.
Trong nháy mắt, phòng chờ chỉ còn lại một mình Tô Nhan Hề.
Cô đứng lặng tại chỗ, đứng nhìn hình bóng của Hạ Cẩm Hề biến mất, cô không thể tin rằng đó là sự thật.
Chị gái ruột của cô, đem mẹ ruột của cô ra uy hiếp cô phải lấy một người đàn ông mà cô không quen biết.
Trời ơi, sao mọi việc lại trở nên như vậy?
Tối qua đi ngủ, cô không ngờ rằng hôm nay cô sẽ mặc váy cưới.
Lắng nghe tiếng chuông bên ngoài, Tô Nhan Hề trong đầu nảy ra ý nghĩ muốn chạy chốn, nhưng bước chân cô khựng lại.
Mẹ, vì mẹ, cô không còn lựa chọn nào khác!
- Hề Hề!
Lục An An người bạn tốt của Tô Nhan Hề bước vào, khi nhìn thấy Tô Nhan Hề đang ngẩn người, An An vỗ nhẹ vào cô ấy.
- Sao cậu lại đứng ngơ ra đó?
Đôi mắt nghi ngờ nhìn một vòng trong phòng, đúng là không có một trợ lý hay người giúp việc.
Tô Nhan Hề tỉnh lại, trả lời nhẹ nhàng:
- Hạ Cẩm Hề vừa mới đến.
- Gì cơ?
Lục an An ngạc nhiên nhìn cô:
- Chị gái của cậu Hạ Cẩm Hề? Cô dâu thật của hôm nay?
- Cô ta đến đây làm gì? Có phải muốn quay trở lại làm cô dâu không? Vậy chúng ta có thể rút lui thành công?
⬅ Trước Tiếp ➡