⬅ Trước Tiếp ➡
-... không phải vậy!
- Cái gì? Có nghĩa là gì?
- An An, tớ phải thay thế cô ta vào đám cưới, còn phải ở lại bên cạnh với người đàn ông đó.
Cho đến khi Hạ Cẩm Hề trở về.
- Cái gì?
Lục An An ngạc nhiên và mở to mắt:
- Tô Nhan Hề, cậu điên rồi rồi ah!
Tô Nhan Hề hết cách thở dài, lắc đầu:
- Thật là điên rồi.
- Cậu có biết chị gái cậu sẽ kết hôn với người như thế nào không?
-... đàn ông đó!
- Nói thừa.
Lục An An nghĩ có thể thay đổi được ý nghĩ trong đầu của cô:
Đó không phải là một người đàn ông bình thường, anh ta là Cố Tây Thành, tất cả phụ nữa trong thành phố A đều muốn gả cho người đàn ông kim cương này. Anh ta không chỉ đẹp trai, lại còn có tiền, quan trọng là rất tàn nhẫn, đối phó với kẻ thù của mình không bao giờ nương tay, ai phạm tội đang nằm trong tay anh ta, không chết thì cũng bị lột da. Nếu anh ta biết cậu là giả mạo, thì cái mạng của cậu cũng không còn.
- …Thảo nào Hạ Cẩm Hề không muốn kết hôn, hoá ra có nguy hiểm đến tính mạng!
Tô Nhan Hề vỗ nhẹ vào ngực, khuôn mặt nhỏ bé trở nên nhợt nhạt.
- Cho nên, nhân lúc đám cưới chưa bắt đầu, chúng ta phải đi ngay!
Đang nói, Lục An An liền kéo Tô Nhan Hề chuẩn bị đi khỏi phòng chờ.
Tô Nha Hề liền nắm lấy tay cô ấy:
- An An tớ không thể bỏ chạy!
Nếu bỏ chạy cô sẽ không bao giờ nhìn thấy mẹ nữa.
Cho dù Hạ Cẩm Hề đe dọa cô có đúng hay sai, cô ấy cũng không thể liều được.
⬅ Trước Tiếp ➡