“Thật không?” Lâm Dật nghĩ nghĩ, chắc là do cô ấy là mẹ của Điền Bảo Bảo, nên có đôi chút giống nhau. Mình có cảm giác như vậy cũng là bình thường . “Bản thiết kế này không tồi đâu, công việc tiếp theo từ giờ sẽ là cô phụ trách. Có vấn đề gì thì báo cho tôi ngay. ”
“Không vấn đề gì. Tôi nhất định sẽ nỗ lực để hoàn thành.” Điền Kỳ Kỳ chỉ có một suy nghĩ duy nhất là rời khỏi nơi này, đối mặt với anh cô không hề tự nhiên chút nào.
“Vậy nhé.”
“Nếu không có chuyện gì khác, Lâm tổng, tôi xin phép đi trước.”
“Được rồi” Những lời này của Lâm Dật đối với cô như lệnh cho ân xá, Điền Kỳ Kỳ ba chân bốn căng chạy khỏi.
“Cô gái này thật kì lạ!” Lâm Dật nhìn bóng dáng cô hấp tấp rời đi, không thêt tưởng tượng được đây chính là mẹ của Điền Bảo Bảo. Bây giờ nhớ đến lúc Điền Kỳ Kỳ lạc đường ở sân bay…. Hừm…. Chuyện này cũng có thể xảy ra thật.
Editor Heo cute
Editor: Heo cute
Vì chuyện sinh nhật, Điền Kỳ Kỳ đã quên chuyện của Lâm Dật. Nhưng khi đến công ty, chuyện ở văn phòng giám đốc cứ như vừa mới xảy ra , khiến Điền Kỳ Kỳ bất an. Mặc dù cô biết là Lâm Dật không nhận ra cô, nhưng mà dù sao cũng ở công ty của người ta, cô cảm thấy không khí cũng mang theo mùi vị của Lâm Dật, làm cả người cô không hề tự nhiên.
“Chuẩn bị một chút đi, 10h Lâm tổng sẽ có mặt, bàn về chuyện tuần lễ trang sức Milan.” Thụy Bối Tạp thông báo to rõ cho mọi người, giọng nói khàn khàn, có khả năng xuyên thấu rất lớn. là giọng nói mà ai nghe cũng đều không thể quên được.
Lại nghĩ đến chuyện Lâm Dật chấp nhận bản thiết kế của mình để mừng thọ cho Lâm lão gia, Điền Kỳ Kỳ liền cảm thấy thế giới ảm đạm không một chút ánh sáng…..
Đây không phải là lần đầu Điền Kỳ Kỳ đến phòng họp, nhưng bây giờ, cô lại cảm thấy có một loại khí thế bức trời, xa hoa vô cùng, chắc chỉ ở Điền Lâm mới có. Hô hấp Điền Kỳ Kỳ như ngừng lại chờ cuộc họp bắt đầu. Không, chính xác mà nói là cô đang chờ cho cuộc họp kết thúc.
Nhìn sang các đồng nghiệp khác, nhất là đồng nghiệp nữ, ai cũng đứng ngồi không yên, vuốt vuốt tóc rồi sửa sang lại áo quần. Có người thì cả gan hơn, lấy cả gương ra rồi bôi bôi trét trét.
“Hôm nay Lâm tổng chủ trì cuộc họp, lo quá đii.”
“Trời ơi soái ca của lòng tôi. Cuối cùng cũng được gặp anh ý, trời ơi…. chỉ cần nhìn anh ý một chút thôi là linh cảm của tôi sẽ dào dạt như nước…”
“Này, người ta là hoa có chủ rồi!”
“Thế thì đập chậu cướp hoa, chị đây chả sợ gì nhé …”
……………………
Nghe bọn họ ríu rít nói chuyện, Điền Kỳ Kỳ đang bất an lại càng thêm bất an, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Lâm Dật, thực sự chính là tai hoạ.
“Nào, chúng ta chào mừng Lâm tổng đến nào. ” Câu nói của Thụy Bối Tạp vừa dứt, cửa phòng họp bị đẩy ra, một thân hình cao dài, ưu nhã bước vào, được bao bọc bởi bộ âu phục màu đen . Trên khuôn mặt kia như có như không có ý cười, làm người khác cảm thấy lạnh lẽo.
“Lâm tổng, tất cả mọi người đều đã chuẩn bị tốt.” Thụy Bối Tạp đẩy tàu liệu đến trước mặt anh “Đây là tác phẩm chúng tôi đã lựa chọn.”
Lâm Dật không nhanh không chậm ngồi xuống ghế chủ toạ, rồi nhàn nhạt đưa mắt nhìn khắp phòng, sau đó cầm lấy tài liệu. Ngay say đó, cánh tay liền đưa lên, ném tài liệu về phía Thuỵ Bối Tạp. Những người có năng lực thì chẳng cần đọc lâu, liếc mắt một cái là đủ rồi.
Mọi người kinh ngạc vô cùng, cảm thán về năng lực phi thường của anh. Trong phòng họp, dường như tất cả ánh sáng đều tập trung về phía Lâm Dật, tai anh đeo thêm khuyên tai phát sáng, làm cho anh thêm tà mị vô cùng. Điền Kỳ Kỳ bỗng nhớ lại 7 năm trước, anh cũng đeo cái khuyên tai này. Cô còn nhớ rõ khoảnh khắc anh tiến vào, đau đớn thấu xương, nhưng khi cô nhìn vào tai anh thì lại bị sự thâm sâu của nó thu hút.
“Mọi người biết rõ tôi rất coi trọng tuần lễ trang sức lần này, lúc đó vương trữ (*) của Tây Ban Nha cũng đến. Chúng ta phải gây ấn tượng với họ, mục tiêu là năm sau, chúng ta sẽ lấn sang thị trường Tây Ban Nha. ”
(*) vương trữ: người nối nghiệp vua
Lâm Dật nói ngắn gọn súc tích, rồi đưa tay xuống bưng cốc trà. Anh húp một ngụm, rồi lười biếng dựa vào thành ghế, nói tiếp “Mọi người cùng góp ý kiến đi.”
Thanh âm kia trầm trầm mà cuốn hút, xuyên thấu vào trái tim của mỗi người. Nếu nhìn lần đầu tiên sẽ thấy Lâm Dật là một người đàn ông thanh lịch, ưu nhã. Nhìn lần thứ hai sẽ thấy anh tà mị, mê hoặc. Nhìn lần thứ ba sẽ ngay lập tức nhận ra, vừa rồi chỉ là ảo giác của mình thôi. Anh luôn cất giấu tất cả vào trong, lạnh lẽo và sắt đá. Trên thương trường, không ai không biết , anh nghĩ ra những hướng đi không ai có thể nghĩ tới, thủ đoạn cứng rắn, những thứ anh muốn làm, chưa có cái nào anh không làm được.
Rời khỏi phòng họp, Điền Kỳ Kỳ lơ mơ không biết làm sao cô có thể trải qua một giờ đồng hồ kia.
“Hiệu suất của Lâm tổng cao thật, tôi cứ nghĩa họp tầm 2 tiếng trở lên cơ, thế mà 1 tiếng đã xong… ” Một số người nói đầy vẻ tiếc nuối.
Chỉ có mình Điền Kỳ Kỳ cảm thấy, một giờ đó, quá dài rồi.
“Kỳ Kỳ, cô làm sao mà thất thần quá vậy?” lúc nãy Lâm tổng có nhìn cô vài lần, làm tôi sợ hú hồn.” Thụy Bối Tạp chạy theo Điền Kỳ Kỳ, thè lưỡi nói “Hôm qua cô đi gặp Lâm tổng, anh ấy có nói gì à?”
“Không có. Lâm tổng chủ giao mọi việc cho tôi phụ trách.” Điền Kỳ Kỳ ủ rũ cụp mắt mà trả lời. Cô thật muốn bỏ việc, nhưng lúc đó Lôi Tố nhất định sẽ không tha cho cô. Nếu Lôi Tố biết Lâm Dật là ba của Điền Bảo Bảo, cô ấy lại càng không tha cho Lâm Dật. Điền Kỳ Kỳ không hề muốn chuyện này trở nên phức tạp.
“A! Thật sao? Xem ra Lâm tổng rất để mắt đến cô rồi. Cô có tiền đồ lắm đó.” Thụy Bối Tạp vỗ vỗ vai cô để cổ vũ. Bàn tay của Thuỵ Bối Tạp vừa hạ xuống, Điền Kỳ Kỳ đang mãi suy nghĩ mê man về chuyện của Lâm Dật, không hề để ý, cả người suýt ngã trên mặt đất. May mắn là Thuỵ Bối Tạp kéo tay cô lại kịp thời.
“Cô không sao chứ? Tính hù chết tôi à?”
“Không sao không sao.” Điền Kỳ Kỳ vội vàng xin lỗi, rồi bước nhanh chân về phòng.
Editor: Heo cute
Đối với những việc xảy ra hôm qua, cô cần phải có thời gian để điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
Dù cô phải chịu đựng thế nào cũng nhất định không nói ra bí mật về Điền Bảo Bảo.
“Mẹ, nếu có một ngày, mẹ gặp lại daddy, mà không nói cho con, không cho hai cha con con gặp nhau, con sẽ hận mẹ.” Bỗng nhiên Điền Kỳ Kỳ nhớ đến những lời này, cô giật mình hoảng hốt. Tuy rằng lúc ấy chỉ là lời nói vui của con trai, nhưng bây giờ nhớ lại, cô vẫn có cảm giác là mình đang làm việc sai trái.
Tập đoàn Điền Lâm, văn phòng tổng giám đốc, làm người khác phải kinh ngạc về sự xa hoa lộng lẫy. Ở độ cao này, người ta nhìn xuống như ngọc hoàng đang nhìn xuống dưới thế gian. Căn phòng vô cùng uy nghiêm, khí phách, có một chút mang hơi hướng Trung Quốc,còn lại thì được thiết kế hoàn toàn khác người, cách điệu nhiều vô cùng.
“Mỗi lần tôi tới văn phòng của anh , đều không tránh khỏi ngạc nhiên.” Thụy Bối Tạp nói đùa một câu, rồi đưa tài liệu cho anh.