“Những bản thiết kế của văn phòng không khiến cô hài lòng, nên cô đảm nhiệm luôn cái này đấy hả.” Lâm Dật dựa lưng vài thành ghế, con ngươi sâu thẳm nhìn vào Thụy Bối Tạp ở phía đối diện. Khuôn mặt thâm trầm, không chút biểu cảm khiến người khác không nhìn ra cái gì.
Dù cho Thụy Bối Tạp là người độc lập tự chủ, kiêu ngạo cứng đầu, nhưng được ánh mắt nhạy bén của Lâm Dật nhìn vào, cô vẫn có cảm giác mình bị nhìn thấu.
” Đó là bản thiết kế đã chỉnh sửa xong, tôi đem đến cho Lâm tổng xem qua.” Thụy Bối Tạp nghiêm trang nói.
Ánh mắt của Lâm Dật có lực sát thương cực kì cao, khiến Thuỵ Bối Tạp cảm thấy không thoải mái. Thật không biết Phạm Thiên Du mặt dày tới mức nào mà có thể ở bên cạnh Lâm Dật được. Nếu nói hai người họ yêu nhau, dù có bắt ép Thuỵ Bối Tạp nhảy sông Hoàng Hà thì cô vẫn không tin nổi. Cô chỉ chờ xem trò hay thôi.
“Cô cảm thấy Điền Kỳ Kỳ là người thế nào?”
Lâm Dật tùy ý nhìn lướt qua bản thiết kế, thấy tần suất làm việc của Điền Kỳ Kỳ rất cao. Nhưng cô ta cũng chỉ là một cô gái nhát gan, sợ phiền phức thôi. Lần đầu tiên gặp nhau thì cô ta kinh hồn mất vía, còn ở trong cuộc họp thì cứ mãi thất thần. Lâm Dật hoàn toàn không nhận ra rằng, trong thâm tâm anh, đã có sự tò mò đối với Điền Kỳ Kỳ. Mặc kệ là loại tò mò xuất phát từ cái gì, nhưng ít nhất là lúc chạng vạng hôm qua, khi nhìn thấy Dịch Thần với Điền Kỳ Kỳ, đã đủ để chứng minh rằng, cô ấy không hề như những gì mình nghĩ. Nhưng mà vì sao khi đứng trước mình, cô ta lại thể hiện bộ mặt lạ lùng kia?
“Anh nói Kỳ Kỳ à? Tuy rằng nhìn cô ấy hơi mơ mơ màng màng, nhưng lại không thể nghĩ được trong đầu cô ấy nghĩ gì. Lúc trước thiết kế bản thảo cho lão gia tử, cô ấy làm việc mấy đêm liền ,tôi có xem qua những bản thảo đó đều rất sáng tạo. Cho nên tuần lễ trang sức lần này, tôi dùng mấy bản thiết kế của cô ấy luôn, nhất định sẽ rất thành công.”
“Rất ít khi nghe cô khen người khác như vậy. ” Trong sâu thẳm con ngươi của Lâm Dật hiện lên một ý cười, vô cùng phong độ. Anh biết Thụy Bối Tạp nhiều năm rồi, rất khó nghe cô mở miệng khen người khác.
“Cho nên, tôi không phải là người tự cao tự đại như trong tưởng tượng của mọi người đâu.” Thụy Bối Tạp nói tiếp, đồng thời đưa tay nâng cốc cà phê trên bàn, uống một ngụm.
Editor: Heo cute
Thuỵ Bối Tạp khen Điền Kỳ Kỳ không ngớt lời, cô ấy luôn thuần khiết, trong sáng, không hề dính một chút bụi bặm. Nhưng các bản thiết kế của cô không hoàn toàn thoát ly phàm tục, cô phác hoạ ra mỗi chỗ một góc cạnh, sắc bén như một viên kim cương, làm người khác phải kinh ngạc, làm thế nào để tích lũy, làm ra được những tác phẩm đầy thâm ý kia.
“Cô đừng nói quá.” Lâm Dật bất ngờ nói ra một câu, làm Thuỵ Bối Tạp có chút ngạc nhiên, cô thật sự khen Điền Kỳ Kỳ, không hề có ý châm chọc.
“Tổng giám đốc, Phạm tiểu thư tới.” Cô thứ kí gõ cửa tiến vào nói.
“Tôi đi đây.” Khuôn mặt Thuỵ Bối Tạp liền đen xì. Khuôn mặt cô căng ra, lại tiếc ly cà phê mình đang uống, liền nhấc lên mang theo.
“Đến mức này sao? Tốt xấu gì hai người cũng là chị em.” Lâm Dật nhìn bộ dạng tránh còn không kịp của người trước mặt, vô cảm lắc lắc đầu.
(Editor: từ chỗ này sẽ gọi Thuỵ Bối Tạp là Rebecca nhé, vì đây là tên tiếng anh của cô.)
Rebecca phất phất tay, đưa lưng về phía Lâm Dật, trong lòng nghĩ thần nhất định kiếp trước cô tu hành không đủ nên kiếp này phải là chị em với Phạm Thiên Du.
Buổi trưa, Điền Kỳ Kỳ bỗng nhiên nhận được điện thoại của trường học của Điền Bảo Bảo gọi tới, nói Điền Bảo Bảo đánh nhau với bạn rồi bị thương, thằng bé kia cũng bị thương không nhẹ, làm Điền Kỳ Kỳ hoảng sợ vô cùng. Thằng nhóc này càng thông minh thì sẽ khiến cô càng thêm lo lắng, Điền Kỳ Kỳ vội vàng rời khỏi phòng. Nghe giọng điệu của cô giáo, tình huống rất nghiêm trọng. Điền Kỳ Kỳ càng suy nghĩ càng hoảng sợ, nếu Điền Bảo Bảo có mệnh hệ gì, cô sẽ hối tiếc cả đời.
Bởi vì hiện giờ là giờ cao điểm buổi trưa, Điền Kỳ Kỳ bắt taxi mấy lần đều không được, cô nôn nóng vô cùng. Cô tính gọi điện cho Lôi Tố để tới đón, nhưng cả đêm qua trời mưa nhà dột, chạy loanh quanh khắp nhà, bây giờ mới phát hiện ra mình đã quên sạc pin. Vốn trong lòng Điền Kỳ Kỳ đã quá mệt mỏi về chuyện của Lâm Dật rồi, lại thêm chuyện của Điền Bảo Bảo, khiến cô vô cùng uỷ khuất, hai hàng nước mắt rơi lã chã.
Lúc nãy Lâm Dật đi ăn trưa với Phạm Thiên Du, bây giờ quay về thì thấy cảnh này, liền dừng xe lại “Điền Kỳ Kỳ, cô làm sao vậy?” Nắng hè chói chang, âm thanh của anh không hề có chút độ ấm, không hề nghe ra một tý thương hoa tiếc ngọc.
“Tôi …. Con trai của tôi đã xảy ra chuyện…. Anh …. anh đưa tôi đi được không?”
Điền Kỳ Kỳ thấy anh, càng nghẹn ngào mà nói không ra lời. Cô nghĩ nếu không vì anh, Điền Bảo Bảo cũng sẽ không trở thành đứa con không cha, Điền Kỳ Kỳ khóc càng thêm thương tâm. Nước mắt chảy dọc theo khuôn mặt của cô, nhỏ giọt trên tà váy của cô, ánh mắt trời cũng đã trở nên ươn ướt. Lâm Dật bỗng nhiên hoảng hốt, Điền Bảo Bảo nó làm sao vậy? Sau đó liền xoay người chui vào xe , “Lên xe, tôi đưa cô đi.”
“A?” Đôi mắt xinh đẹp của Điền Kỳ Kỳ trừng to ngạc nhiên.
“Nhanh lên .” Lâm Dật không kiên nhẫn mà thúc giục.
Điền Kỳ Kỳ lúc này mới phản ứng kịp, chui vào xe của anh.
“Địa chỉ.” Lâm Dật đưa ra vấn đề đơn giản ngắn gọn, kì thật anh cũng rất lo lắng cho Điền Bảo Bảo. Anh thấy rất khó hiểu, nó chỉ là thằng nhóc gặp mặt được 2, 3 lần thôi, nhưng khi nghe nó xảy ra chuyện, anh lại hốt hoảng như thế.
“Trường học quý tộc Kinh Thánh.” Điền Kỳ Kỳ bị giọng nói của anh làm cho hơi run lên, liền trả lời ngay, sau đó nắm chặt hai tay lại không nói gì nữa.
Lâm Dật nhíu mày nhìn thoáng qua cô, giờ phút này cô đang hoảng loạn vì con trai mình, nhưng lại làm người khác có một loại cảm giác muốn che chở “Yên tâm đi, Bảo Bảo là thằng nhóc thông minh, nó sẽ tự bảo vệ mình.”
Editor: Heo cute
Có chút không đành lòng, nên Lâm Dật nhàn nhạt an ủi. Nhưng mà, Lâm Dật nói thế lại làm Điền Kỳ Kỳ càng thêm bất an, anh sao có thể biết đến sự tồn tại của Điền Bảo Bảo? Hay là anh đã biết hết tất cả? Nhưng anh rõ ràng là không nhớ mình mà. Điền Kỳ Kỳ nghĩ đến đủ loại trường hợp, tâm tình vô cùng hỗn độn
“Anh…… sao anh biết Điền Bảo Bảo?” Điền Kỳ Kỳ lắp bắp nói, lộ rõ vẻ khẩn trương và sợ hãi.
Lâm Dật thấy mình nói lộ rồi, liền phản ứng lại “Hồ sơ của cô có ghi.”
Điền Kỳ Kỳ nghe anh nói như vậy, thoáng yên tâm.
Lâm Dật kéo kéo môi, may mắn cô không hỏi tiếp. Hồ sơ của cô, anh vẫn chưa hề xem qua, lời mới nói vừa rồi, là thuận miệng mà nói.
Quãng đường tiếp theo hai người đều im lặng. Lâm Dật ý thức tăng tốc xe, cuối cùng cũng tới nơi.
Điền Kỳ Kỳ ngay lập tức nhảy khỏi xe, định xông vào,nhưng bị bảo vệ giữ ở cổng.
“Con trai tôi xảy ra chuyện, ông để tôi đi vào đi.” Điền Kỳ Kỳ mất bình tĩnh, nôn nóng nói.
“Ai biết con trai cô là ai, gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm mới có thể vào.” Ông bảo vệ tuân theo quy định, không cho cô vào.
“Cô ấy là mẹ của Điền Bảo Bảo, Điền Bảo Bảo xảy ra chuyện, là cô giáo của nó điện tới.”
Lúc này Lâm Dật đã đi tới, anh bình tĩnh,ung dung, âm thanh giống như mệnh lệnh không thể trái lại.
” Thì ra là anh, thật xin lỗi, hai người vào đi.” Bảo vệ cửa thấy Lâm Dật, vội vàng cho bọn họ đi. Lâm Dật là cổ đông lớn nhất của trường này, tuy anh rất ít lộ diện, nhưng ông liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra.