Cũng chính lúc này Thẩm Mặc mới phát hiện, cô đã đứng ngây ngốc ở trước cửa một lúc lâu, cuối cùng không có cách nào, cô quyết định tắm rửa rồi đi ngủ.
Nói cho cùng Nam Cung Hàn là ai, anh ta muốn nghĩ muốn kiểu phụ nữ nào mà không có, có lẽ anh ta chỉ là hứng thú nhất thời rồi ngày mai sẽ quên đi thôi.
Mặc dù nói trong lòng Thẩm Mặc nghĩ vậy, nhưng lúc cô mới tắm được một nửa thì phát hiện ra bản thân lại đang ngẩn người, hơn nữa trong đầu cô toàn là hình ảnh lúc Nam Cung Hàn cướp đi nụ hôn đầu của cô.
“A ”
Thẩm Mặc trực tiếp hét lên một tiếng ở trong phòng tắm xong rồi lau khô người và đi ra ngoài, cô muốn tìm chút việc để làm, cuối cùng vẫn là không tìm ra việc gì làm lại tiếp tục chuyển hướng ngồi trên sô pha.
Cũng trong lúc Thẳm Mặc đang ngẩn người thì điện thoại của cô lại reo lên…
Mà cái điện thoại này giống như không gọi được chủ nhân tới thì sẽ không ngừng kêu vậy, lúc Thẩm Mặc cầm điện thoại lên thì phát hiện ra mình đã có ba cuộc gọi nhỡ rồi.
Ba cuộc gọi nhỡ này đều đến từ cùng một dãy số điện thoại, một số điện thoại của thành phố có đuôi là 8888, Thẩm Mặc nhìn thấy cái số điện thoại này là đã biết được đây là số của ai rồi.
Bên cạnh cô cũng chỉ có mỗi mình Nam Cung Hàn biết số điện thoại của cô, và có thể dùng số điện thoại đắt đỏ đến vậy.
Thẩm Mặc không định gọi lại, cô định vạch rõ giới hạn với Nam Cung Hàn, cô là kiểu người tự mình biết mình.
Thẩm Mặc chẳng phải là người có phẩm hạnh trời ban, cô biết điều này, hơn nữa việc cô cũng biết chính là, cô chỉ là một dân thường nhỏ bé, Nam Cung Hàn là người đàn ông một tay che trời ở thành phố H này, khoảng cách giữa họ không chỉ là một trời một vực thôi đâụ
Nhưng cũng vào lúc này, điện thoại lại reo lên, hơn nữa vẫn là số điện thoại đó, Thẩm Mặc định ngắt điện thoại, nhưng bởi vì căng thẳng mà ấn phải nút nghe máy.
“Đang làm gì vậy? Sao lâu như vậy mới nghe điện thoại?”
Thẩm Mặc vừa nhấn nghe thì đầu bên kia đã truyền tới giọng nói thiếu kiên nhẫn.
Còn Nam Cung Hàn ở đầu bên kia cũng không biết là mình rốt cuộc bị làm sao nữa, trước kia anh sẽ không bao giờ gọi điện cho một người nhiều đến vậy, nếu như không nghe máy thì anh sẽ không gọi lại lần thứ hai.
Nhưng cô gái tên Thẩm Mặc này dường như là một sự tồn tại khác biệt.
Có điều, Nam Cung Hàn khẽ liếm môi, dường như đang nhớ tới mùi vị của Thẩm Mặc, lại dường như đang suy nghĩ việc gì đó.
Nam Cung Hàn cảm thấy anh không hề ghét cảm giác này.
“Tôi đang tắm, lẽ nào anh đang tắm cũng có thể nghe điện thoại sao?”
“Tôi có thể ”
Thẩm Mặc cạn lời, Thẩm Mặc biết cô đã trêu chọc phải một nhân vật rắc rối đến nhường nào, nhưng bản thân cô bây giờ không có chút biện pháp nào cả.
“Cân nhắc như nào rồi, có muốn đến công ty tôi làm việc không?”
Sau khi Thẩm Mặc nghe Nam Cung Hàn nói vậy thì sững người một lúc, cô cùng lắm chỉ cho là Nam Cung Hàn nhất thời có hứng thú với cô mà thôi, nhưng bây giờ xem ra không phải là như vậy rồi.
Nhưng Thẩm Mặc vẫn là quyết định không đi, cái bánh từ trên trời rơi xuống như thế này, cái cảm giác vừa vặn rơi trúng đầu mình này, Thẩm Mặc không quá thích.
“Vẫn là thôi đi, yêu cầu của quý công ty anh quá cao, tôi chỉ là một sinh viên tốt nghiệp trường đại học loại 2, tôi nghĩ là tôi đến cả tiêu chuẩn thấp nhất của các anh cũng không đạt tới đâu ”
“Trợ lý tổng thanh tra điều hành bộ phận marketing, cô thấy vị trí này thế nào?”
“Chẳng thế nào cả, tôi thừa nhận sức hấp dẫn rất lớn, nhưng tôi hoàn toàn không có năng lực đó, bản thân tôi rốt cuộc có mấy cân mấy lượng, tự bản thân tôi biết ”