Nam Cung Hàn sốt ruột đợi ở bên ngoài, anh vẫn luôn đếm số giây trên đồng hồ đeo tay, đến số mười hai thì nhanh chóng xoay người mở cửa xe.
Nam Cung Hàn theo đôi chân mảnh khảnh nhìn đến phần bụng dưới của Thẩm Mặc, đôi mắt hơi u ám, cuối cùng chuyển mắt đi chỗ khác.
Thẩm Mặc lí nhí mắng anh một câu “Anh, nhìn cái gì.”
Nam Cung Hàn không nhịn được mà bật cười, trở lại vị trí lái rồi phóng xe đi.
Xe chậm rãi lái đi, cảnh vật ngoài cửa sổ cũng dần dần lùi xa, suốt quãng đường đi điều bất ngờ là Nam Cung Hàn không động tay động chân đến cô, Thẩm Mặc vui vẻ vì được yên tĩnh, cô tựa đầu vào cửa sổ xe rồi nghĩ đến những chuyện xảy ra trưa hôm nay.
Đá được gã trai đeo bám Trần Bách Băng kia, lại tìm lại được tình bạn với Tô Nhan, điều này khiến cô ấy rất hạnh phúc, nhưng tại sao cô ấy lại bị vướng phải gã này .
Hơn nữa anh ta còn là sói háo sắc thích lợi dụng cô.
Nghĩ đến nụ hôn vừa rồi ở trong nhà hàng, Thẩm Mặc chạm nhẹ vào khóe miệng. Đây là nụ hôn đầu tiên của cô.
Nụ hôn đầu tiên của cô cứ thế mà bị người đàn ông xa lạ này cướp đi như vậy sao?
Thẩm Mặc lắc đầu, vứt bỏ suy nghĩ phiền phức này. Thôi kệ đi, cướp thì cũng đã cướp rồi, coi như đem cho chó vậy.
Thẩm Mặc không khỏi cười thầm, cô chưa từng thấy con chó lạnh lùng coolồngầu như vậy?
Nam Cung Hàn không rõ chuyện gì, chợt quay đầu nhìn Thẩm Mặc “Làm sao vậy, cười cái gì vậy?”
Thẩm Mặc vội vàng lắc đầu “Không có gì, không có gì.”
Nếu bị anh phát hiện cô nghĩ như vậy sau lưng anh thì đoán chắc rằng anh ăn cô sạch sành sanh, đến một mảnh xương cũng không chừa lại.
Cũng may nhà Thẩm Mặc cách đó không xa, chiếc xe nhanh chóng dừng lại, Thẳm Mặc nói tiếng cảm ơn với Nam Cung Hàn rồi nhanh chóng xuống xe.
Đợi đến khi cô bước ra khỏi xe và đóng cửa lại, Nam Cung Hàn mới giả vờ vô tình nói “Dáng người không tệ lắm.”
Giọng anh nhẹ nhàng như thể anh đang nói rằng thời tiết hôm nay thực sự không tệ, không hề mang bất kỳ ý nghĩ nào vậy.
Thẩm Mặc tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt, nhưng lại bất lực. Cô đóng sầm cửa xe, cô muốn rời khỏi người đàn ông phiền phức này càng sớm càng tốt
Đợi đến khi Thẩm Mặc rời khỏi tầm mắt của anh, khóe miệng Nam Cung Hàn bất giác cong lên một tia đùa cợt.
Đêm lạnh như nước, Nam Cung Hàn cầm ly rượu nhỏ đi đến bên cửa sổ hít thở không khí.
Thân thể còn chưa lau khô, vẫn còn đọng lại giọt nước, cơ bắp màu mật ong lộ ra dáng người to lớn, cơ bụng tám múi xếp gọn trên bụng, chỉ có một cái khăn tắm quấn quanh thân dưới, trông lười biếng nhưng lại phong độ.
Một ly rượu sau khi tắm là sở thích của anh.
Nơi anh đang sống là tầng cao nhất của thành phố, từ trên cao nhìn xuống, những vì sao long lanh, ánh đèn neon chói lóa, những chiếc xe giống như những con bọ đen gào thét chạy qua.
Rượu trong ly, óng ánh trong vắt, êm dịu thơm nồng, toát ra hương vị hấp dẫn. Nam Cung Hàn nhìn nó, không hiểu sao lại nghĩ đến Thẩm Mặc.
Anh ta lật lại đống tài liệu về Thẩm Mặc ở trên bàn, những tài liệu gọn gàng ngay cả địa chỉ chứng minh thư cũng đều có, nên không có gì lạ khi anh có thể tìm thấy nhà của Thẩm Mặc.
Đương nhiên, đối với những người muốn đến gần Nam Cung Hàn, sao anh có thể không điều tra cho được, phát hiện đây chỉ là một công dân bình thường không có thủ đoạn gì, Nam Cung Hàn mới yên tâm để cô đến gần mình.
Nam Cung Hàn vuốt ve khuôn mặt ngây thơ của Thẩm Mặc, bỗng nhiên anh muốn gọi cho cô.
Sau khi Thẩm Mặc về nhà thì cảm thấy có lẽ là cả đời này cô chưa từng mất mặt như thế bao giờ, hơn nữa cả đời này cũng chưa bao giờ mặt đỏ tim loạn đến vậy.