⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Mặc không muốn bị mặn chết, cô chỉ là muốn trừng phạt anh một chút vì hành động vừa rồi của anh thôi, nên nhân lúc nấu mì cô đã lén lút đổ vào trong rất nhiều muối.
Nam Cung Hàn thấy dáng vẻ cô như vậy thì nói “Không ăn sao... Vậy…”
Nam Cung Hàn lại lần nữa bắt đầu uy hiếp cô, cứ tưởng lần này cô sẽ không dễ dàng để anh uy hiếp mình được nữa, nhưng cô vẫn bị lời nói của anh làm cho phải ngoan ngoãn nghe lời.
Thẩm Mặc cầm lấy đũa, cô gắp lên một sợi mì vừa mỏng vừa nhỏ, sau đó trực tiếp bỏ vào miệng nuốt xuống.
Mặc dù lúc này cô rất muốn khống chế cảm xúc trên gương mặt mình, nhưng cô thật sự khống chế không nổi.
Cho nên thứ mà anh thấy lúc này đây chính là gương mặt vặn vẹo của cô.
Anh nhịn không được mà bật cười.
Nam Cung Hàn bắt đầu không tự chủ được nữa mà cười ha hả, trong lúc cười anh cũng không quên rót nước cho cô.
Anh nói với cô “Em hận tôi đến thế cơ à?”
"Ừ..."
Lúc này Thẩm Mặc đang không ngừng rót nước uống, bát mì này thật sự đã quá mặn, cô không nghĩ tới nó sẽ mặn đến như vậy. Lúc đầu cô chỉ muốn trừng phạt anh một chút thôi, nhưng giờ xem ra... Nhưng nếu Nam Cung Hàn thử qua nó, đoán chừng anh cũng sẽ...
Thẩm Mặc không dám nghĩ tới.
Nam Cung Hàn cầm lấy đôi đũa mà cô vừa dùng, sau đó bắt đầu gắp từng miếng bỏ vào miệng.
Miếng đầu tiên bỏ vào miệng xém chút nữa anh đã phun ra hết, nhưng anh vẫn nhịn được, vì dù sao anh cũng muốn làm bộ dáng đáng thương trước mặt cô.
Thẩm Mặc choáng váng khi nhìn thấy anh ăn hết cả bát mì.
Hàm lượng muối khi vào cơ thể nhiều sẽ khiến tóc bị rụng, lần sau cô sẽ không làm thế này nữa.
Khi anh ăn xong còn xoa đầu cô khiến cô không thể nói gì vì cô chưa từng gặp qua chuyện thế này bao giờ.
Bát mì này cô đã ăn thử, nó thật sự rất khó ăn, nhưng tại sao người đàn ông này lại có thể ăn hết toàn bộ mà không tỏ ra chút gì vậy.
“Tại sao anh lại…”
Thẩm Mặc còn chưa nói hết Nam Cung Hàn đã ngắt lời cô “Bởi vì đây là do chính tay em làm, dù nó có khó ăn thế nào thì tôi cũng sẽ cố gắng mà nuốt xuống.”
Thẩm Mặc cảm thấy trái tim cô không còn là của chính mình nữa, vì nó đã đập lệch đi mấy nhịp.
Nam Cung Hàn thấy dáng vẻ của cô như vậy thì cũng cảm thấy trái tim mình đã lỡ đi vài nhịp, cảm giác này rất lạ, ít nhất thì từ trước đến nay anh chưa bao giờ cảm thấy như vậy.
Lúc ăn xong cơm cũng đã qua mười hai giờ, nhưng lúc này trong đầu anh đều nghĩ đến cái dì cả kia.
Nghĩ như vậy nên anh trực tiếp mở điện thoại lên và tìm kiếm, nhưng khi nhìn thấy dì cả gì đó, mặt của anh cũng bất chợt đỏ ửng.
Nam Cung Hàn thật sự là không nghĩ tới dì cả lại là chuyện này, anh đoán rằng trong lòng cô lúc nãy không biết đã cười nhạo anh thế nào rồi.
Khi nghĩ đến đây, vẻ mặt Nam Cung Hàn rõ ràng đã tối sầm lại, nhưng anh nghĩ lại, vẻ mặt vừa rồi của cô ngoài sự xấu hổ ra thì không còn gì khác.
Nếu cô đã không có biểu hiện gì khác, vậy anh cũng sẽ không nghĩ tới nó nữa.
Lúc Nam Cung Hàn nhìn lên thì không còn thấy bóng dáng của cô đâu nữa. Sau đó anh nhìn xung quanh thì phát hiện Thẩm Mặc đang nằm ngủ trên ghế sô pha trong phòng khách, không biết cô đã ngủ say từ lúc nào.
Anh cảm thấy cô như vậy thật đáng thương, nhưng không biết rốt cuộc bây giờ anh đang nghĩ gì.
Anh bế cô lên, nhưng trong lúc anh bế cô thì cô đã tỉnh dậy rồi.
Thẩm Mặc không cần nghĩ cũng biết anh hẳn là bế cô lên giường. Nếu đã như vậy thì cô cũng phải từ tận hưởng cảm giác ấm áp này.
⬅ Trước Tiếp ➡