Nhưng lúc này, Thẩm Mặc mới phát hiện ra một điều, đó là Nam Cung Hàn cũng trèo lên giường cô, chiếc giường nhỏ của cô vừa vặn đủ chỗ cho một người, nếu hai người cùng ngủ thì...
“Nam Cung Hàn, anh mau đi ra ghế sô pha đi.”
“Nếu tôi nói không thì sao?”
“Nam Cung Hàn, anh có thể có một chút phong độ của một quý ông không vậy? Chẳng lẽ anh muốn tôi ngủ trong phòng khách sao?”
“Vậy cô cũng có phải nên làm những gì mà chủ nhà phải làm không? Bản thân thì ngủ trên giường còn khách mình thì cho ngủ sô pha. Cô nghĩ như vậy cũng thích hợp sao?”
Giờ phút này Thẩm Mặc không nói nên lời, cô cầm chăn bông lên, sau đó bước đến ghế sô pha nằm xuống, đương nhiên lúc này cô vẫn còn đang trừng mắt nhìn Nam Cung Hàn.
Không biết có phải do dì cả đến thăm không, cô vừa mới nằm xuống chưa được bao lâu thì đã chìm vào giấc ngủ.
Còn việc anh có ngủ hay không thì cô không thể quan tâm nổi nữa.
Nam Cung Hàn lặng lẽ bước đến chỗ cô, anh không biết tại sao người phụ nữ này có thể thu hút anh đến vậy, có lẽ đó là duyên phận đã được định trước như trong lời đồn của mọi người.
Nam Cung Hàn chưa bao giờ tin vào số mệnh, nhưng lần này anh muốn tin chuyện này một lần.
Nam Cung Hàn đưa tay ra chạm vào gương mặt cô, anh muốn lưu khoảnh khắc yên tĩnh khi ngủ của cô lúc này lại mãi mãi.
Vừa nghĩ như vậy, anh lập tức lấy điện thoại ra chụp ảnh cô.
...
Lần này Thẩm Mặc tỉnh lại lần nữa là do cô bị đánh thức, cô không nghĩ tới tại sao lại như vậy, nhưng cô thật sự đã bị đánh thức.
Lúc cô tỉnh hẳn thì thấy Nam Cung Hàn đang đè mạnh lên người cô, mặc dù cô đã đưa tay ra để đánh thức anh nhưng tay cô cứ như vậy mà dừng lại ở không trung.
Anh đã ngủ từ lâu, nét mặt của anh cũng dịu dàng hơn rất nhiều, anh bây giờ mang lại cho người khác một cảm giác khác hoàn toàn so với sự ngột ngạt anh đem lại lúc ban ngày.
Nam Cung Hàn mang lại cho người xung quanh lúc này là một cảm giác an tĩnh, Thẩm Mặc không muốn thừa nhận nhưng cô vẫn đang nhìn anh đến ngây người.
Ý thức được điều này nên cô đánh thức Nam Cung Hàn dậy.
Bị cô gọi dậy anh có chút buồn bực, mỗi người đều cảm thấy rất khó chịu khi đang ngái ngủ mà bị đánh thức và Nam Cung Hàn cũng như vậy.
Vốn dĩ lúc đầu Nam Cung Hàn muốn ôm Thẩm Mặc, nhưng không biết làm thế nào mà anh lại ngủ quên mất.
Nhưng khi thấy dáng vẻ lúc này của Thẩm Mặc thì anh lại thấy có chút áy náy.
“Chẳng phải tôi đã nhường giường của tôi cho anh rồi sao? Anh còn muốn như thế nào đây?”
“Tôi không thể ngủ khi không có em ở bên cạnh.”
Lúc này anh không hề nói dối cô, xung quanh căn phòng này toàn mùi hương trên người Thẩm Mặc, nhưng không có cô nằm bên cạnh nên anh thực sự không thể ngủ được.
Nhưng Thẩm Mặc lại không hề nghĩ như vậy, cô cảm thấy những lời anh nói là đang chơi chữ với cô, hoặc anh chỉ muốn trêu chọc cô.
Sau khi nhận ra, Thẩm Mặc trưng ra bộ mặt không hài lòng với anh.
Thẩm Mặc trực tiếp đẩy cả người anh xuống, bởi vì đây là ghế sô pha nên anh bị ngã luôn xuống đất.
Cô đứng lên nhìn Nam Cung Hàn, lúc này anh có hơi mơ hồ, bởi vì anh có thể nhìn thấy sự thất vọng trong đôi mắt của Thẩm Mặc.
Bọn họ gặp nhau không đúng thời điểm và sai cách thức quen, vì vậy Thẩm Mặc sẽ nghĩ rằng anh là một người đa tình.
Nam Cung Hàn suy nghĩ một chút, vẻ ngoài của cô quả thực là kiểu lạnh lùng.
Nhưng bây giờ anh ấy đã khác rồi, không phải buổi tối anh mới từ chối một người sao?
Sau khi quan sát Nam Cung Hàn một lúc thì cô đi thẳng về phía phòng ngủ, sau đó đóng sầm cửa lại. Đương nhiên anh còn nghe thấy tiếng khóa cửa phát ra từ bên trong phòng ngủ.