⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Mặc suýt chút bị câu Mặc Mặc ghê tởm đến chết, từ nhỏ đến giờ chưa có ai gọi cô thân mật như vậy. Cô chịu đựng cơn ớn lạnh mà ngắt lời của Trần Bạch Băng “Anh dừng một chút đi, trưa mai chúng ta ra ngoài gặp mặt rồi nói chuyện rõ ràng.”
Trần Bách Băng im lặng một lúc “Được, trưa mai đến nhà hàng yêu thích của chúng ta đi, anh còn nhớ em thích món tôm om ở đó. Ngày mai anh phải…”
Trần Bách Băng lại luyên thuyên một chút, Thẩm Mặc không nhịn được nữa trực tiếp ngắt lời anh ta "Được rồi được rồi, mai tôi đến tìm anh.”
Cúp máy, Thẩm Mặc vội vàng quay ra.
“Anh ta là ai?” Một giọng nam đột ngột vang lên, khiến Thẩm Mặc giật mình.
Nhìn thấy đó là Nam Cung Hàn, Thẩm Mặc không vui vẻ nói "Anh bước đi sao không có tiếng động vậy?"
Nam Cung Hàn phớt lờ Thẩm Mặc rồi hỏi lại, “Anh ta là ai?”
Giọng điệu này nếu đổi thành người khác thì Thẩm Mặc sớm đã tức giận, nhưng khi nhớ tới cô còn có việc nhờ người ta, cô đành phải hạ thấp phong thái “Anh ta là người mà tôi muốn anh giúp tôi đuổi hộ đấy.”
Nam Cung Hàn lạnh lùng “Ờ” một tiếng.
Thẩm Mặc chợt nghĩ ra điều gì đó, vội lấy giấy bút từ trong túi ra “Cho tôi số điện thoại đi, để tôi liên lạc với anh.”
Nam Cung Hàn nhìn giấy bút trước mặt, cuối cùng phóng khoáng viết lên đó một dãy số, dưới số điện thoại là tên của anh, dòng chữ rồng bay phượng múa cũng ngông cuồng kiêu ngạo như người viết vậy.
Thẩm Mặc ghi nhớ cái tên này trong lòng rồi nói với Nam Cung Hàn "Không có việc gì thì tôi đi trước đây, ngày mai sẽ liên lạc với anh.”
Nam Cung Hàn cũng không ngăn cản cô.
Thẩm Mặc đi ra bắt xe, báo địa chỉ, sau đó xe phóng đi. Phong cảnh chậm rãi lướt qua bên cạnh, Thẩm Mặc gọi điện thoại cho Tô Nhan.
Điện thoại rung một lúc rồi báo hiệu cuộc gọi đã được kết nối. Thẩm Mặc vui mừng hét lên "Nhan Nhan."
Đây là lần đầu tiên Tô Nhan trả lời điện thoại của cô kể từ ngày hôm đó, giọng nói của Tô Nhan ở bên kia rất nhỏ, giọng nói chán chường mang theo chút men say.
“Thẩm Mặc, cậu còn gọi đến làm gì, không phải cậu đã có Trần Bách Băng rồi sao ”
Thẩm Mặc nhanh chóng phủ nhận “Bảo bối nhỏ, tớ nói thích Trần Bạch Băng khi nào, cậu đừng nghĩ lung tung có được không.”
“Nhưng anh ấy thích cậu, mình cũng không muốn nói gì cả, chúc cậu hạnh phúc ”
Mặc dù cách nhau một màn hình nhưng Thẩm Mặc cũng có thể nghe thấy sự mất mát của Tô Nhan.
“Cậu bình tĩnh nghe tớ nói, tớ không hề thích Trần Bách Băng, nếu không tin, trưa mai đến nhà hàng Thanh Thiên đi, tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy.”
Tô Nhan bật cười như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên thế gian này “Cậu làm sao có thể chứng minh cho tớ thấy? Sợ không thể ở trước mặt tớ thể hiện hai người bây giờ hạnh phúc như thế nào sao?”
“Làm sao có thể như vậy, ngày mai cậu đến là được, tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy.”
Bên kia đã cúp máy, bên tai chỉ còn lại những âm thanh tút tút, Thẩm Mặc thất thần buông tay xuống. Đầu xuân ấm áp vẫn còn chút se lạnh, Thẩm Mặc bị gió lạnh thổi đến run rẩy.
Thẩm Mặc tưởng rằng cô sẽ phải tự mình gọi điện cho Nam Cung Hàn, nhưng không ngờ mới hơn mười hai giờ, Nam Cung Hàn đã lái xe tới.
Một chiếc Porsche từ từ dừng lại trước nhà cô, thu hút sự chú ý của những người qua đường. Buổi trưa, mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, chiếc xe dưới ánh mặt trời phản chiếu những ánh sáng lấp lánh chói mắt, Thẩm Mặc suýt chút bị sự lấp lánh đó làm mù mắt chó tầm thường của cô rồi.
Cô đi tới, cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Nam Cung Hàn, dáng vẻ của anh vẫn lạnh lùng như không có chuyện gì, khóe miệng lạnh lùng thốt lên hai chữ “Lên xe.”
Thẩm Mặc kéo kéo bộ đồ ngủ của cô “Anh muốn tôi như thế này mà đi sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡