⬅ Trước Tiếp ➡
Bộ đồ ngủ hoạt hình Pikachu, Nam Cung Hàn không nói nên lời, nhìn chằm chằm vào đồng hồ trên tay rồi nói giọng như ra lệnh với cô “Cho cô mười phút, nhanh lên.”
Thẩm Mặc lập tức chui vào ổ chó của mình, đến khi tự mình khóa cửa thì suýt chút nữa đâm thủng đầu của mình.
Nam Cung Hàn là người mà cô nhờ giúp đỡ, sao anh ta có thể chuyện gì cũng như nhị đại gia mà dặn dò cô vậy chứ, mà cô cũng thật ngốc, tại sao lại nghe lời anh ta chứ.
Thôi kệ đi, Thẩm Mặc lại tự an ủi trong lòng. Hiện tại là cô cầu xin Nam Cung Hàn giúp đỡ, bản thân có thể nhịn thì nhịn, không nhịn được thì cũng phải cắn răng nhịn
Thẩm Mặc thay quần áo rồi đi ra, cô còn chưa nói lời nào đã trực tiếp bị Nam Cung Hàn bát bỏ “Đi thay đồ.”
Mặc những bộ quần áo như vậy mà đòi thể hiện tình cảm với anh, Nam Cung Hàn cảm thấy chỉ số IQ của mình sẽ bị cô hạ thấp.
Thẩm Mặc cúi đầu nhìn lướt qua quần áo trên người, tự mình cảm khái “Không phải chứ, tôi cảm thấy cũng được mà.”
Nam Cung Hàn nhẫn nhịn sự kích động với suy nghĩ lạc hậu của cô, nói “Cô cảm thấy bộ quần áo thể thao của cô đi ra ngoài với tôi là để làm anh ta đau lòng, mà không phải là trò cười cho anh ta sao?”
Thẩm Mặc nghĩ cũng đúng, gượng gạo nặn ra một nụ cười, “Cho tôi thêm mười phút nữa, tôi sẽ vào thay đồ ngay.”
Sau khi đợi gần hai mươi phút, cuối cùng Nam Cung Hàn cũng thấy cô, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, nhìn Thẩm Mặc đến rợn người.
“Có chuyện gì vậy?”
“Cô nghĩ rằng màu trắng phối với màu xanh lá cây là gợi cảm à?”
“Tạm ổn mà …”
“Đi thay ”
Thẩm Mặc lại thay quần áo, áo sơ mi trắng đơn giản phối với quần iean ngố ngắn cũn, hai cánh tay nõn nà và đôi chân thon dài, ăn mặc thông thường nhưng lại có khí chất khác người.
Ánh mắt Nam Cung Hàn trở nên sâu hơn, anh không nói gì mà nhìn về chỗ khác.
Xe gầm lên một tiếng rồi rời đi, cảnh vật từ từ lướt qua, cửa sổ gần như sạch sẽ đến không một chút bụi bẩn nào.
Thẩm Mặc nhếch miệng tỏ vẻ đáng yêu, cô cảm thấy bầu không khí trong xe nặng nề khó thở, đợi chút nữa gặp Tô Nhan thì cô phải nói gì đây.
Rõ ràng là Trần Bách Băng mặt dày đang theo đuổi cô mà, nhưng sao lại thành như cô mặt dày theo đuổi anh ta chứ.
Thẩm Mặc trầm ngâm suy nghĩ thì xe từ từ dừng lại, đến khi một bóng đen tiến đến cô mới hoàn hồn lại, trong ánh mắt ngập tràn cảnh giác “Anh muốn làm gì?”
Nam Cung Hàn giống như nhìn thấy chuyện buộc cười vậy “Đến rồi.”
Nam Cung Hàn tháo dây an toàn và bước xuống xe trước. Thẩm Mặc xấu hổ, gương mặt đỏ bừng như ráng màu ngày hôm đó.
Thẩm Mặc đứng bên cạnh Nam Cung Hàn, như một đứa trẻ phạm lỗi vậy. Nam Cung Hàn nhẹ giọng nhắc nhở “Đã là người yêu thì phải có dáng vẻ như người yêụ Cô làm như vậy giống con của tôi hơn đấy?”
Thẩm Mặc đỏ bừng mặt, thấy anh lạnh lùng như tảng băng vậy, cô nghĩ chắc anh cũng không phải người thích lợi dụng người khác đâu, vươn tay khoác lấy tay anh.
Thẩm Mặc và Nam Cung Hàn bước vào nhà hàng, nhân viên lễ tân hỏi tên, rồi đưa họ vào phòng đã được đặt trước.
Người mở cửa là một chàng trai tuấn tú, chính là Trần Bách Băng đang bám riết lấy cô, còn ngồi sau chiếc bàn tròn là Tô Nhan với vẻ mặt hốc hác.
Trần Bách Băng mặc một bộ vest trắng làm tăng vẻ tuấn tú của anh ta, nụ cười trên khuôn mặt anh ta chính là kiểu mà mọi cô gái đều cảm thấy thích thú khi nhìn thấy. Chẳng trách Tô Nhan bị anh ta làm cho si mê đến thế.
Chỉ là, khi nhìn thấy cánh tay Thẩm Mặc thân thiết khoác tay của Nam Cung Hàn, nụ cười trên khuôn mặt anh ta lập tức cứng lại.
⬅ Trước Tiếp ➡