⬅ Trước Tiếp ➡
Chị nhân viên cửa hàng đầy tức giận đi trở về, lập tức có ba bốn cô gái hiếu kỳ vây quanh “Sao rồi sao rồi? Anh chàng đẹp trai vừa rồi thế nào rồi.”
Chị nhân viên cửa hàng bực bội trả lời “Từ bỏ ý định đi, người ta có bạn gái rồi.”
Nghe vậy, những người cô gái kia đều có chút thất vọng, nhưng cô ấy vẫn không từ bỏ suy nghĩ và nói “Nhưng anh ấy thực sự đẹp trai, như thể đã nhìn thấy anh ấy ở đâu thì phải.”
Nghe được lời này, mấy cô gái đều suy nghĩ, ánh mắt của chị nhân viên cửa hàng vô tình liếc nhìn về tạp chí trên bàn rồi hét lên một tiếng chói tai.
Một người da trắng xấu tính khác liếc nhìn cô một cái, “Làm gì vậy, làm em sợ chết khiếp.”
Hai mắt của chị nhân viên cửa hàng mở to hết cỡ và bàn tay run rẩy chỉ về hướng tạp chí “Anh ấy, anh ấy là chủ tịch tập đoàn M, đàn ông hoàng kim độc thân đó ”
Mấy cô gái đều đau lòng hét lên.
Ở thành phố H, ai không biết Nam Cung Hàn thì được xem là người ở trên núi mới xuống. Người ta còn trẻ như vậy đã trở thành chủ tịch tập đoàn M, lại còn rất đẹp trai, phụ nữ muốn trào lên giường anh ta có thể xếp dài từ thành phố H đến thành phố Y
Tuy nhiên, có vẻ như anh không có hứng thú phụ nữ, anh chưa từng dính tin đồn tình ái với bất kỳ nữ minh tinh nào, có một quãng thời gian anh còn bị cho là đồng tính.
Mặc dù tín đồn lan truyền như thế nào thì anh cũng là một yêu nghiệt mà mọi phụ nữ ở thành phố H đều chảy nước miếng muốn theo đuổi.
Một chị nhân viên cửa hàng nắm bắt được trọng điểm “Vậy thì chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ trong xe của anh ta vừa rồi?”
Đã nắm bắt được điểm mấu chốt, một số cô gái khác cũng đặt câu hỏi “Đúng rồi, anh ấy không phải là người đồng tính sao?”
“Cô mới là người đồng tính đó. Chuyện này đến người ngoài cũng không biết, cô nói xem nếu gửi cho tòa soạn tạp chí, họ sẽ cho chúng ta bao nhiêu tiền đây?”
Chị nhân viên cửa hàng lại hỏi “Tiểu Lan, máy quay ở cửa tiệm chúng ta có thể quay được bao xa?”
Người bán hàng có tên là Tiểu Lan suy nghĩ một lúc rồi nói “Đối diện còn được, huống chi là ở trên đường.”
Nam Cung Hàn lái xe vào một con đường đang được sửa chữa, anh đậu xe ở kế bên lề đường rồi nói "Đi thay đồ đi."
Vào lúc này, công nhân làm đường đều đã về nhà, thêm vào đó sắc trời cũng không còn sớm, ở đây căn bản không ai để ý cả.
Vẻ mặt của Thẩm Mặc có thể so sánh với dầu món tôm om vừa rồi, cô ngập ngừng nói với Nam Cung Hàn “Anh xuống xe được không?”
Nam Cung Hàn như là nghe thấy một câu chuyện buồn cười vậy “Đây là xe của tôi.”
Thẩm Mặc gần như là cầu xin mà nhìn Nam Cung Hàn “Anh xuống xe trước để tôi thay quần được không, cho tôi hai phút thôi.”
Nam Cung Hàn nhìn bộ dạng muốn khóc của Thẩm Mặc thì không nhịn được muốn bật cười. Người con gái này thật là thú vị, tại sao trước đây anh lại không phát hiện ra?
Nam Cung Hàn gật đầu, nhìn đồng hồ trên tay rồi mở cửa “Vậy cho cô hai phút.”
Nam Cung Hàn xuống xe rồi đóng cửa lại. Thẩm Mặc chăm chú nhìn về phía bên ngoài, thấy anh quay lưng về phía cô và nhìn phong cảnh, chợt nhớ ra cô chỉ hai phút nên vội vàng cởi chiếc quần bẩn ra.
Cầm chiếc quần lót trong suốt có thể nhìn thấy cả khu rừng rậm ở vùng tam giác bí ẩn, Thẩm Mặc có chút không nói nên lời. Người đàn ông này, anh có thể chọn cho cô một chiếc nào tốt hơn không?
Nhưng bây giờ cô không có thời gian để bắt bẻ những thứ này, cô chỉ có thể tạm chấp nhận lót cánh thiên thần vào rồi mặc quần legging mà cô đã chọn.
Nghĩ đến con số vừa nghe, Thẩm Mặc không khỏi kinh ngạc, cô đã lớn như vậy rồi còn chưa từng mặc chiếc quần nào đắt tiền như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡