⬅ Trước Tiếp ➡
Hơi thở của Mộ Dạ Bạch cũng trở nên gấp gáp nặng nề hơn, những dục vọng kìm nén trong cơ thể như đang nổi loạn muốn được bùng cháy lên.
Cơ thể của cô, hơi thở của cô, thậm chí tiếng rên rỉ yếu ớt của cô đều thân thuộc với anh. Đã từng trải qua hai lần cọ xát tiếp xúc cơ thể, mỗi lần đều khiến cho anh không kiềm chế được dục vọng của bản thân, hoàn toàn mất kiểm soát cơ thể. Hơn nữa cô lại rất dễ dàng khiến cho anh dục vọng trong người anh trỗi dậy- lần nào cũng vậy!
Cố Thiên Tầm đối với anh hoàn toàn không giống những người khác.
Vì vậy, màn hôn nhau kịch tính vừa nãy của cô và người khác khiến anh cảm thấy gai mắt, cho dù gã kia có là chồng cô cũng không được!
Nghĩ đến cảnh tượng đó, anh càng mút mạnh hơn, vừa giống như trừng phạt, vừa giống như tức giận. Ngón tay dài lướt trên da cô, từ vai xuống lưng, rồi xuống bên dưới nữa. Xuyên qua hai chân cô, giữa từng lớp lớp vải, đưa thẳng vào nơi nhạy cảm nhất của cô.
Trời ạ...
Cô kêu lên một tiếng, chỉ cảm thấy có một mạch nước ẩm ướt tuôn ra từ cơ thể mình, ẩm ướt cả quần.
Cái cảm giác này hoàn toàn xa lạ, so với hai lần trước thì lần này cảm giác khoái cảm đó càng mãnh liệt hơn, khiến cô sợ hãi giữ chặt tay anh lại: “Đừng... đừng làm vậy...”
Bản năng cơ thể khiến cô giữ anh lại, tiềm thức mách bảo cô trốn chạy nhưng cơ thể không chịu sự điều khiển của lý trí, tỏ ra hợp tác với những đụng chạm của anh. Anh hít vào một hơi sâu, ngẩng đầu khỏi ngực cô, vẻ mặt kiềm chế một cách khổ sở.
Cô kinh ngạc nhìn anh. Biểu cảm đó khiến tim cô nhoi nhói.
Ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt anh, cả người cô như bị cuốn vào một vòng xoáy không đáy đó. Mắt anh sâu thẳm nhìn chăm chú vào cô, dục vọng trào dâng như muốn cuốn lấy cô vào trong mình.
Cô khó nhọc cố gắng tóm lấy một tia lý trí cuối cùng sót lại, nắm lấy tay anh, lắc đầu nói: “Không được... chúng ta không thể làm vậy được...”
Bọn họ mới quen biết bao lâu? Chỉ mới có một tháng thôi! Số lần gặp nhau mới chỉ tính trên đầu ngón tay!
Khoan không nói đến những điều này, thì với thân phận hiện nay của cô...
“Hãy cho tôi một lý do.” Giọng anh khàn khàn lên tiếng, Mộ Dạ Bạch không vội vàng, chỉ đưa tay ra nắm lấy tay cô, tay kia vẫn ôm chặt eo cô, dường như muốn dựa vào đó để kìm chế dục vọng đang trào dâng có thể bùng cháy bất cứ lúc nào của anh.
Trán anh đổ mồ hôi lạnh. Có thể nhận thấy anh đang kiềm chế rất khổ sở.
Tim cô có chút không đành, nhưng không thể để bản thân cứ mỗi lúc một đắm chìm vào đó được.
“Tôi đã có chồng rồi...” Cô nhắc nhở anh, cũng là nhắc nhở bản thân mình.
Anh nói lại: “Lý do này không đủ sức thuyết phục!”
Cô thở hắt ra, nhìn anh. Từng đợt sóng trong mắt anh khiến cô run rẩy.
“Chồng tôi bây giờ đang ở ngoài kia. Chúng ta làm như vậy là vụng trộm! Là việc làm vô đạo đức!” Cô nhấn mạnh, rồi cố gắng đảy anh ra, cùng lúc thuyết phục bản thân. Đúng vậy, Cố Thiên Tầm tự nhủ, mặc dù Cảnh Nam Kiêu đối xử với mình như vậy nhưng mình không được làm chuyện sai trái! Đây là nguyên tắc sống của mình, mình nhất định phải giữ vững bản thân!
Mộ Dạ Bạch dường như mất hết kiên nhẫn, đưa tay giơ hai tay cô lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô một cái rồi tiếp tục ngậm lấy môi cô. Không lùi ra cũng không tiến sâu vào, chỉ mơn trớn cuốn lấy cô như vậy, “Hai lý do này đều không thuyết phục được tôi.”
Cô thở ra nặng nề, làn da trắng như được phủ một lớp phấn hồng. Cô nhắm mắt lại, cuối cùng nói ra những từ vụn vỡ:
⬅ Trước Tiếp ➡